Nhã Kỳ cùng Đan Tuyết liếc nhau một cái sau đó đồng thời nhìn về phía
trên lầu ,một người chậm rãi đi xuống là … Ngô Uyển Đình.
Để chống lại ánh mắt như muốn giết người của Ngô Uyển Đình Đan Tuyết lựa
chọn cách đó là tránh mặt cô tôi . Cô không muốn ở trước mặt con gái cùng bất
luận kẻ nào đối địch.
“Cô chớ đắc ý, trò hay còn ở phía sau, chúng ta cứ thử chờ mà xem… Hừ!”
Ngô Uyển Đình nói xong, giơ chiếc túi lên nghênh ngang rời đi. Đan Tuyết nhìn
bóng lưng của cô tôi , trong lòng có một loại cảm giác nói không ra lời.
Mặc dù cô không biết trên lầu mới vừa xảy ra chuyện gì nhưng cô nhìn ra
Ngô Uyển Đình trong đôi mắt có oán hận, có tức giận căm phẫn, hoặc là còn có
những thứ khác nữa .
“Mẹ… Cái dì kia thật hung dữ a” Nhã Kỳ ra vẻ nhát gan nhưng lại mang một
bộ dạng buồn cười nhìn mẹ của bé.
“So sánh với mẹ còn hung hơn?” Đan Tuyết cố ý trêu chọc bé, giờ này khắc
này cô ngược lại muốn biết mình ở trong suy nghĩ con gái rốt cuộc là hình dáng
ra sao. Có thể so sánh với người đàn bà kia còn hung dữ hơn hay không?
“Mẹ một chút cũng không hung dữ nha , mẹ ôn nhu… mẹ vô địch xinh đẹp… Sao
sao…” Nhã Kỳ một bộ cảm giác tự hào, nói xong vẫn không quên ở trên má trái của
Đan Tuyết hung hăng hôn một cái.
“A…” Đan Tuyết khẽ hừ một tiếng, bởi vì tiểu Nhã Kỳ lại hôn trúng chỗ
không nên hôn…nơi mới vừa hôn đến bị Lãnh Thiên Hữu đánh bây giờ vẫn có chút
sưng tấy.
“Mẹ tại sao vậy ?” Nhã Kỳ thấy mẹ khẽ nhíu mày cho là do bé làm bị đau ,
vừa định giúp mẹ xoa xoa một chút lại thấy trên mặt mẹ hồng hồng dấu tay.
“Mẹ không có chuyện gì, mẹ quá cảm động thôi thì ra là tiểu Nhã Kỳ lại
ngoan như vậy, mẹ thật là…thật là vui ” Đan Tuyết một phen ôm lấy Nhã Kỳ, giống
như trước trên khuôn mặt nhỏ nhắn của bé hôn một cái.
Cô không muốn làm cho con gái lo lắng cái gì, mặc dù Nhã Kỳ mới chỉ có ba
tuổi nhưng bé đã đặc biệt hiểu chuyện. Cô tình nguyện tự mình chịu đựng cũng
không muốn những người khác vì mình mà lo lắng.
Lãnh Thiên Hữu ở một khắc kia sau khi cửa mạnh mẽ bị đóng kín, trong lòng
lại đau một chút. Hắn vốn không muốn thương tổn cô quá nhiều, nhưng hắn lại
không có cách gì đem cô trở thành người yêu của mình, hắn chỉ có thể ở trong
lòng nói với cô một tiếng: Uyển Đình, thật xin lỗi!
Hắn đến tột cùng muốn làm gì, ngay cả chính hắn cũng không biết.
Người đàn bà ở dưới lầu kia, đối với hắn mà nói được coi là cái gì? Thê
tử? Người giúp việc? Còn là cừu nhân? Ngay cả chính hắn đều có chút làm không
rõ lắm.
Vì chính mình rót một ly rượu Vodka, nhẹ nhàng uống xuống, cồn rượu kích
thích thần kinh của hắn, một cảm giác nóng rực từ trong lan tràn ra ngoài.
Có đôi khi, chỉ có rượu cồn kích thích mới có thể làm cho tâm tình của
hắn từ từ bình phục lại.
Xuyên thấu qua cửa sổ nằm sát đất, nhìn bên trong vườn hoa tiểu Nhã Kỳ với
nụ cười sáng lạn, khóe miệng của hắn thế nhưng không tự chủ hơi nhếch lên, đem
chén rượu nhẹ nhàng đặt lại mặt bàn di chuyển xuống lầu, đi về phía vườn
hoa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét