Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2012

Đối kháng lão công ác ma 51


“Nhã Kỳ… Tiếp được…” Vú Trương đem tiểu phi điệp ném qua, tiểu Nhã Kỳ nhanh chóng khoan khoái chạy đi đón, nhưng vẫn là chụp một cái vô ích.
“Ha ha…” Nhã Kỳ tiếng cười lần nữa vang lên, mặc dù không có tiếp được nhưng trong chuyện vui vẻ này chỉ có bé có thể cảm giác được a?
“Trương bà bà…” Nhã Kỳ nhặt lên tiểu phi điệp, đứng dậy, hướng đến vú Trương mà ném đi, kết quả bởi vì là sức lực của mình quá nhỏ, tiểu phi điệp mới vừa bay ra tay, liền một vòng rơi trên mặt đất, tiểu Nhã Kỳ như đưa đám nhìn tiểu phi điệp rơi xuống đất, nghiêng cái đầu, bây giờ không biết nên làm sao mới có thể làm cho nó bay lên cao hơn.
Vú Trương cùng tiểu Nhã Kỳ đồng thời chạy về hướng tiểu phi điệp, chuẩn bị nhặt lên, đột nhiên mội bóng người che khất giành lấy tiểu phi điệp nhặc trước.
“Thiếu gia?” Vú Trương kinh ngạc nhìn Lãnh Thiên Hữu, tiểu Nhã Kỳ đứng ở chỗ cũ, không dám lên tiếng.
“Làm sao? Sợ tôi?” Lãnh Thiên Hữu ngẩng đầu, chống lại ánh mắt tò mò của tiểu Nhã Kỳ.
“Lãnh thúc thúc…” Tiểu Nhã Kỳ nhẹ kêu, đồng thời nhìn tiểu phi điệp trong tay của hắn, muốn cầm lại, nhưng rồi lại không dám nói thẳng.
“Thiếu gia, Nhã Kỳ, bé…” Vú Trương tựa hồ đang lo lắng cái gì, muốn khuyên Lãnh Thiên Hữu rời đi, nhưng mà cô lời còn chưa nói hết, liền bị Lãnh Thiên Hữu ngăn trở.
“Vú Trương… Bác hẳn là còn có chuyện khác cần làm phải không? !” Lãnh Thiên Hữu đưa lưng về phía vú Trương, thẳng tắp nhìn Nhã Kỳ, lạnh lùng nói, chẳng lẽ hắn thật sự đáng sợ đến như vậy? !
“Ách… Nga!” Vú Trương không thể làm gì khác hơn là đem những lời nghĩ trong lòng nhịn trở về, tính cách thiếu gia, chỉ cần là hắn nghĩ thì không có bất kỳ người có thể ngăn cản hắn, chẳng qua là bà lo lắng thiếu gia sẽ lấy thái độ giống như đối với Thiếu phu nhân mà đối với Nhã Kỳ, dù sao Nhã Kỳ cùng hắn cũng không có bất cứ quan hệ nào.
Mặc dù lo lắng, nhưng bà chỉ là người giúp việc, bà chỉ có thể nghe thiếu gia phân phó.
“Nhã Kỳ, vú Trương có việc, thúc thúc cùng con chơi nha, có thể không?” Lãnh Thiên Hữu trên mặt lộ ra nụ cười hiếm thấy, nhìn Nhã Kỳ hơi lo lắng, ánh mắt vừa thật tò mò, Lãnh Thiên Hữu trong lòng từ từ hòa tôin .
“Tốt…” Nhã Kỳ nhìn một chút vào phòng khách, không có thấy bóng dáng của mẹ, ôn nhu lập tức trả lời.
Mặc dù đáp ứng, nhưng bé vẫn còn có chút sợ, bất quá khi bé nhìn thấy băng gạc trên đầu Lãnh Thiên Hữu, Nhã Kỳ chần chờ một chút nói “Nhưng là, thúc thúc đầu bị thương, có đau không?” .
“Không sao, thúc thúc là người lớn, sẽ không đau!” Lãnh Thiên Hữu trong lòng quặn chặt một chút, đứa bé này là đang quan tâm mình sao?
Nhã Kỳ nhẹ nhàng sờ sờ chỗ băng gạc bị bao lấy của Lãnh Thiên Hữu, sau đó xem một chút Lãnh Thiên Hữu, sau khi phát hiện hắn vẫn cười Nhã Kỳ cũng nhẹ nhàng cười.
“… Bắt đầu sao!” Lãnh Thiên Hữu đứng ở nơi xa, nhẹ nhàng hướng Nhã Kỳ phương hướng ném đi, Nhã Kỳ đã chuẩn bị tiếp được, kết quả lại là chụp một cái vô ích, tiếng cười sáng sủa, lần nữa vang lên.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét