Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2012

Đối kháng lão công ác ma 49


“Thiên Hữu, cám ơn anh!” Ngô Uyển Đình vừa vào phòng, liền từ phía sau Lãnh Thiên Hữu nhẹ nhàng ôm lấy hắn, hắn mới vừa rồi thật sự là đứng ở phía mình, chẳng những vì mình giành lại thể diện, còn vì mình mà tức giận , cô thật rất cảm kích hắn.
Giờ này khắc này, cô thật cảm giác được người nam nhân này là người yêu của mình.
“Cút ngay!” Lãnh Thiên Hữu giọng nói lạnh như băng.
“Anh nói gì? ” Ngô Uyển Đình thân thể đột nhiên cứng đờ, hắn vừa mới nói… làm cho cô trong khoảng thời gian ngắn không cách nào thích ứng, những lời này cùng suy nghĩ nội tâm của cô hoàn toàn trái ngược nhau hắn rốt cuộc làm sao vậy ?
“Sau này ít chọc vào cô ấy, nếu không… Đừng trách tôi đối với cô không khách khí” Lãnh Thiên Hữu xoay người lại, lạnh lùng nhìn Ngô Uyển Đình, hắn không hy vọng cô ta nhúng tay vào bất cứ chuyện gì của hắn, nhất là chuyện về người đàn bà kia.
“Anh… Anh có ý gì? ” Ngô Uyển Đình dừng một chút, miễn cưỡng đối với hắn lộ ra nụ cười nhàn nhạt. Cô không thể tin được, hắn lại muốn che chở cho người đàn bà kia? 
“Mới vừa rồi tôi giữ mặt mũi cho cô, đây chẳng qua chỉ là một vở kịch, không hơn!” Lãnh Thiên Hữu không có nhìn vào nụ cười thê lương kia của cô, hắn không muốn nhìn cũng không cần thiết nhìn .
“Một vở kịch? Chẳng lẽ… Em chỉ xứng làm nhân vật chính của một vở kịch kia thôi sao ?” Ngô Uyển Đình kinh ngạc, chả lẽ lời nói kia từ trong miệng hắn nói ra chỉ là một tràng diễn thôi sao? Nhưng mà tại sao cô cảm giác chân thật như vậy, mới vừa rồi cô rõ ràng cũng cảm giác được hắn đối với mình bảo vệ, đối với mình yêu thương.
“Không!” Lãnh Thiên Hữu lạnh lùng nhìn cô.
Ngô Uyển Đình ở trong lòng thở phào nhẹ nhõm, có lẽ còn có ý khác, hắn hẳn là không có tàn nhẫn như vậy. Cô tràn đầy mong đợi nhìn hai mắt của hắn, đang đợi hắn cho mình một giải thích hợp lý.
“Trận diễn kia, cô chỉ là một người phối hợp diễn mà thôi !” Lãnh Thiên Hữu nói ra lời tàn nhẫn nhất trên cái thế giới này mà những lời này tựa như cuồng phong tập kích vào nội tâm Ngô Uyển Đình, đồng thời cuốn đi hy vọng cuối cùng cô. 
“Lãnh Thiên Hữu! Anh thật quá đáng hết mức!” Ngô Uyển Đình hoàn toàn không nghĩ tới, hắn thế nhưng đem mình để trong một vị trí thấp xuống “Anh đừng tưởng rằng tôi yêu anh, anh có thể muốn làm gì thì làm!” Ngô Uyển Đình rốt cục cũng bộc phát . Ba năm qua, cô nhẫn đủ nhiều , hắn có lúc đối với mình thì cần đến thì gọi thời điểm không cần thì lại xua duổi đi . 
Cô rốt cuộc là vì cái gì?
“Tôi cho tới bây giờ không có để cô yêu tôi! Hơn nữa, căn bản là không cần!” Lãnh Thiên Hữu quay lưng đi, hướng về phía cửa sổ nằm ở sát đất lạnh lùng nói.
Ngô Uyển Đình cả người dừng lại, trong khoảng thời gian ngắn đã quên mất hô hấp. Cô biết hắn khi nói chuyện dễ đả thương người, cũng biết hắn là người lãnh khốc vô tình , nhưng mà… Hôm nay hắn tựa hồ thật sự quá lạnh khốc rồi  .
Cầm túi xách lên, tức giận hướng ra khỏi cửa phòng. Cô biết, hắn sẽ không đuổi theo cô, vĩnh viễn cũng sẽ không.
Trong phòng khách, Đan Tuyết đang giúp Nhã Kỳ chải lấy bím tóc nhỏ xinh đẹp, tiểu Nhã Kỳ trong miệng là tiếng nhạc thiếu nhi, đột nhiên trên lầu truyền đến “Thình thịch…” Tiếng đóng cửa.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét