Đan Tuyết cùng Ngô Uyển Đình đồng thời nhìn về phía Lãnh Thiên Hữu, Ngô
Uyển Đình một bộ ủy khuất đồng thời là vẻ mặt cảm kích nhìn Lãnh Thiên Hữu, sau
đó lấy một bộ dạng người thắng thế quay đầu nhìn chằm chằm Đan Tuyết.
“Cô nói nhiều quá !” Lãnh Thiên Hữu lạnh lùng đối với Đan Tuyết nói .
Nhìn trên mặt cô dấu ấn năm ngón tay màu đỏ, trong lòng của hắn quặn chặt một
chút nhưng lập tức đã khôi phục bình thường. Dừng một chút Lãnh Thiên Hữu giơ y
phục Đan Tuyết lên hung hăng ngó chừng cô nói “Cô tựa hồ vẫn không rõ tình
huống ” .
“Cái gì? ” Đan Tuyết nhìn chằm chằm vào hắn. Một cái tát kia quá nhanh, cô
vốn không có một chút nào chuẩn bị đã rơi xuống, Đan Tuyết lại không cách
nào ngăn đi nước mắt của mình. Mặc dù cô đã cố gắng khống chế nhưng vẫn chỉ có
thể làm cho chúng đảo quanh ở bên trong vành mắt, không rơi xuống mà thôi.
Lãnh Thiên Hữu nhìn Đan Tuyết trong vành mắt đã đầy nước mắt, tâm không
khỏi mềm nhũn ra.
“Nhớ kỹ! Trong cái trong nhà này, không có nữ chủ nhân chỉ có nữ dong nhân!
Còn có, nếu quả thật có nữ chủ nhân như lời của cô thì đó cũng là cô ấy” Lãnh
Thiên Hữu chỉ chỉ Ngô Uyển Đình bên cạnh, sau đó hung hăng ngó chừng Đan Tuyết,
lạnh lùng nói “Mà không phải là cô!” .
“Tốt! Nếu như ahn đã yêu cô ta, tại sao không cùng cô ta kết hôn? ” Đan
Tuyết vẫn không chịu thua, cô không muốn quản xem bọn hắn trong lúc này là quan
hệ khỉ gió gì,chỉ cần ít nhất không liên lụy đến mình, nếu không cô không thể
nào cứ như vậy mặc cho bọn hắn định đoạt.
“Cô quản hơi nhiều rồi đấy !” Lãnh Thiên Hữu giọng nói càng ngày càng
lạnh, cô tại sao luôn có thể làm đau nhói nội tâm của hắn, cô tại sao luôn biết
hắn xương sườn mềm ở nơi đâu?
Ngô Uyển Đình nhìn Lãnh Thiên Hữu, trong lòng từng đợt đau nhức. Cái vấn
đề này cô cũng muốn hỏi, ba năm này cô đã hỏi hắn nhiều hơn n+1 lần, nhưng
mà mỗi lần cũng không có đáp án nào .
“Làm tốt việc cô nên làm, thức thời mà biết rằng lời của cô chớ làm tôi
tức giận, nếu không… Tôi không biết tôi sẽ đối với cô như thế nào!” Lãnh Thiên
Hữu uy hiếp cô, sau đó một tay lấy tay cô hất ra, đi thẳng lên lầu , hoàn toàn
không giống một bệnh nhân mới ra viện không lâu.
“Cô tốt nhất rõ ràng một chút! Tôi mới là nữ chủ nhân của cái nhà này!”
Ngô Uyển Đình trước khi đi, vẫn không quên ném thêm mấy lời này.
Sau khi bọn họ biến mất ở phòng khách, Đan Tuyết đặt mông ngồi ở trên ghế
sa lon, mới vừa rồi rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Đầu óc của cô là một mảnh hỗn
loạn, có lẽ bọn họ nói đúng, cô mới vừa rồi quả thật không có làm rõ tình trạng
kia .
Lấy tay nhẹ nhàng vuốt bên má trái mới vừa bị đánh , một cảm giác nóng
rực đau nhói, nhìn gương mặt bị sưng trong gương kia Đan Tuyết tâm tựa hồ đau
hơn nữa !
Lời mới nói của Ngô Uyển Đình một lần nữa hiện lên ở trong đầu cô , Đan
Tuyết không khỏi cười lạnh một tiếng “Nữ chủ nhân? Ha hả… Buồn cười cỡ nào,
danh từ kia thật đáng buồn cười ” .
Trở lại gian phòng, Lãnh Thiên Hữu mặt càng ngày càng
lạnh hơn, mới vừa rồi hắn cho là mình là một người thắng, nhưng thời điểm khi
nhìn thấy nước mắt của cô ở vành mắt nhẹ nhàng đảo quanh, tim của hắn lại đau
một chút! Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét