“Thiên Hữu, tại sao còn để cho nữ nhân này ở lại đây ?Như vậy nhìn rất
không thoải mái, còn ảnh hưởng đến tâm tình nữa!” Ngô Uyển Đình không ngừng
khua môi múa lưỡi, trước mặt còn tựa vào bên người Lãnh Thiên Hữu, không biết
tại sao cô vốn có cảm giác nữ nhân trước mắt này tương lai sẽ tạo thành uy hiếp
lớn đối với cô .
Đan Tuyết trừng mắt liếc Ngô Uyển Đình, cô ghét nhất cái loại nữ nhân này
nhìn qua là biết không thể “Tay làm hàm nhai”
rồi. Hơn nữa nữ nhân trước mặt này còn đối với cô tỏ thái độ kiêu ngạo như thế
.
Cho dù cô cùng Lãnh Thiên Hữu là quan hệ như thế nào, nhưng cô ta cũng
không cần phải nói mình như vậy? Nói thật, mới nhìn cô ta đã thấy không
thoải mái rồi .
“Ngô tiểu thư…đã làm khách, lại ở trong nhà người khác nói nữ chủ nhân
thoạt nhìn không thoải mái, như vậy có phải giống như loại người không được
nuôi dạy tử tế hay không? ” Đan Tuyết không nhịn được nổi đóa, cô mặc dù cực kỳ
không muốn làm nữ chủ nhân gì gì này, hơn nữa đối với thân phận nữ chủ nhân cô
cảm thấy còn có chút thẹn.
Nhưng mà ai bảo nữ nhân này không biết tốt xấu gì ! Cô ta tưởng mình còn
là tiểu cô nương như ba năm trước đây dễ dàng bị chọc vào như vậy hay sao? Nếu
như nói như vậy, cô ta đã mười phần sai .
“Cái gì?” Ngô Uyển Đình có lẽ nằm mơ cũng không nghĩ tới, tân nương như “tượng
gỗ” hèn yếu năm đó ,ba năm sau lại dám nổi đóa với mình, hơn nữa còn dám nói
mình không có nuôi dạy tử tế ?
“Chẳng lẽ không đúng sao? ” Đan Tuyết dùng ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm
cô ta , thời điểm thấy ánh mắt bối rối của Ngô Uyển Đình, Đan Tuyết trong lòng
đột nhiên cảm giác rất sung sướng sảng khoái.
Lãnh Thiên Hữu cũng hơi ngẩn người, nhìn hai nữ nhân trước mặt này, trong
lòng hắn thậm chí có một loại ý muốn xem hai hổ đấu nhau , hắn không nói tiếng
nào vẫn ngồi ở chỗ cũ yên lặng theo dõi diễn biến.
“Cô dám nói tôi không được nuôi dạy tốt sao ? ” Ngô Uyển Đình nhìn thoáng
qua Lãnh Thiên Hữu, đối phương thế nhưng không nhúc nhích cũng không có ra mặt
giúp cô? Điều này làm trong lòng của cô càng thêm không thoải mái.
“Sự thật là như thế, còn cần người khác đánh giá sao?” Đan Tuyết một bộ
mặc kệ cô tôi.
“A… Thật là buồn cười! Cô mới là cái loại nữ nhân không được nuôi dạy !
Còn có… Cô thật đúng là nữ chủ nhân a? Cô vốn không xứng ! Nếu như là tôi, căn
bản là không còn mặt mũi sống ở chỗ này, đã sớm biến đi thật xa, thật là đồ
không biết xấu hổ!” Ngô Uyển Đình ánh mắt lộ rõ sự khinh bỉ, từ trên người Đan
Tuyết liếc qua, tựa hồ như nhìn cô thêm một cái, cũng sẽ làm bẩn ánh mắt mình
vậy .
“Bằng việc chính là toàn bộ thế giới đều biết tôi Đan Tuyết là thê tử kết
tóc của Lãnh Thiên Hữu, mà cô Ngô Uyển Đình, nhiều nhất cũng chỉ là một người
thứ ba, không chừng nhiều nhất cũng chỉ là công cụ phát tiết thú tính của Lãnh
Thiên Hữu mà thôi. Nói thật nếu như tôi là cô, đã sớm không còn mặt mũi sống
trên cõi đời này nữa rồi !”
Đan Tuyết nói xong, ở trong lòng len lén thở ra một hơi, cô thật không
biết chính mình thậm chí còn có tiềm lực này .Có thể không mang theo một từ bẩn
nào mà mắng đối phương tức đến chảy máu.
Đột nhiên trong lúc đó, cô lại có chút đồng tình với Ngô Uyển Đình, hơn
nữa có một chút hối hận khi nói ra những lời này, như vậy tựa hồ có chút đả
thương người khác . Nhưng là lời của cô đã nói ra như nước đã chảy đi, cô đã
không cách nào thu hồi lại .
“Ba …” Một tiếng, Đan Tuyết trên mặt lưu lại một dấu
vết ngũ chỉ sơn(5 ngón tay).
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét