Trời ạ, chị ấy sẽ không sao chứ?
Không đúng, một tuần , chị ấy không có tiền không biết sẽ sống như thế
nào đây ?
Bấm số điện thoại di động của Đan Vũ, trong điện thoại vang lên là một
mảnh hỗn loạn.
“Chị hiện giờ đang ở đâu? Làm sao nghe lại loạn như vậy?” Đan Tuyết nghe
được trong điện thoại có tiếng nhạc, có thanh âm uống rượu, có tiếng ca hát, sợ
đối phương nghe không được, thanh âm không tự chủ nói cao lên một chút.
“Có chuyện gì sao?” Đan Vũ không có trực tiếp trả lời vấn đề mà hỏi ngược
lại Đan Tuyết, tựa hồ chị ấy bây giờ rất bận rộn..
“Làm sao mấy ngày này chị cũng không trở về nhà vậy ? Chị rốt cuộc ở bên
ngoài làm cái gì?” Đan Tuyết có chút tức giận, cái chị này quả thực làm cho cô
đau cả đầu.
“Về nhà? ” Đan Vũ bỗng nhiên dừng một chút, sau đó từ trong phòng chung
kia đi ra ngoài, thuận tay nhẹ nhàng đem cửa đóng kín lại nói tiếp “Chị làm gì
có nhà a” .
“Chị nói nhảm! Em…”
“Ai nha… làm gì còn nhà của chị nữa! Được rồi được rồi… Chị có việc, hôm
nào rồi nói sau! Chăm sóc Nhã Kỳ thật tốt nha… Còn có… Lãnh Thiên Hữu cũng
không tệ lắm đâu, đối với hắn tốt một chút đi!” Đan Vũ nói xong, không đợi Đan
Tuyết đáp lời, liền một tay đóng điện thoại lại .
Đan Tuyết không hiểu ra làm sao cứ mãi nhìn cái loa trên di động ,trong
đầu tất cả đều là câu nói’ Lãnh Thiên Hữu cũng không tệ lắm’? Đây là lời chị
cô nói sao? Chẳng lẽ chị ấy còn không biết Lãnh Thiên Hữu là nam nhân như thế
nào sao?
Nhà của cô? Chị ấy tại sao có thể nói không có nhà để về ?
Chau mày, trăm mối vẫn không có cách giải, chuyện này nhất định có vấn
đề.
Có lẽ, đáp án của mọi vấn đề đều ở trên lầu, Đan Tuyết ngẩng đầu, nhìn
một chút gian phòng trên lầu của Lãnh Thiên Hữu.
“Làm sao? Muốn tìm tôi a?” Lãnh Thiên Hữu thanh âm đột nhiên từ hía sau
lưng Đan Tuyết truyện tới, hắn mới từ vườn hoa tản bộ, trở lại đã gặp cô nhìn
quanh gian phòng của mình,chuyện này đối với hắn mà nói đây là lần đầu.
Đan Tuyết đột nhiên bị dọa cả người run lên, mạnh mẽ quay đầu, nhìn về
phía nơi thanh âm phát ra .Cô giống như bị phát hiện ra tâm sự của mình, vẻ mặt
rất mất tự nhiên, tránh né .
Lãnh Thiên Hữu được Ngô Uyển Đình dìu đi, hướng phía cô mà đi tới sau đó
nhẹ nhàng ngồi xuống đối diện trên ghế sa lon, ánh mắt lạnh lùng nhìn Đan
Tuyết.
“Lãnh Thiên Hữu! Anh rốt cuộc làm gì với Đan Vũ ? Tại sao…” Đan Tuyết
đang mang khẩu khí chất vấn nhưng đột nhiên trong lúc đó cô phát hiện mình tựa
hồ không có lý do gì để chất vấn hắn .Đan Vũ nói gì sao? Chị ấy cũng không nói
xấu gì đến Lãnh Thiên Hữu ngược lại nói Lãnh Thiên Hữu người này cũng không tệ
lắm, muốn cô đối với hắn thật tốt.
Nếu như vậy, vậy mình rốt cuộc muốn nói điều gì chứ? Đan Tuyết nội tâm cố
gắng tìm kiếm lời nói có thể chất vấn đối phương, nhưng đột nhiên trong lúc đó
muốn nói cái gì cũng không nói được.
“Cô rốt cuộc muốn nói cái gì?” Lãnh Thiên Hữu lạnh lùng nhìn cô, đã sớm
thấy rõ bên trong nội tâm của cô, bởi vì cô một chút lo lắng cũng không có, đây
căn bản cô giống như con nhím .
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét