Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2012

Đối kháng lão công ác ma 45


“Nhã Kỳ?” Lãnh Thiên Hữu ánh mắt sau khi ngắm nhìn bốn phía, hoàn toàn quên đi sự tồn tại của Đan Tuyết, quay đầu nhìn tiểu Nhã Kỳ tò mò ngó chừng bé .
“Ân” Nhã Kỳ nghe lời đáp lại .
“Làm sao con ở chỗ này?” Lãnh Thiên Hữu từ hoàn cảnh xung quanh phán đoán đây là bệnh viện, mà trận tai nạn xe cộ kia cũng trong nháy mắt tái diễn lại một lần ở trong đầu.
Hắn chẳng những tò mò tại sao Nhã Kỳ ở chỗ này, càng hiếu kỳ người đàn bà kia làm sao cũng ở chỗ này? Cô không phải là hận mình chết đi sao?
“Mẹ mang Nhã Kỳ tới, mẹ rất lo lắng cho thúc thúc” Nhã Kỳ nhanh nhảu nói, câu nói đầu tiên đúng là lời nói thật, nhưng câu thứ hai chính là bé tự mình nghĩ ra, thật ra thì nói như vậy bé chỉ là muốn để cho quan hệ giữa mẹ cùng Lãnh thúc thúc không xấu như trước nữa .
Đan Tuyết sửng sốt một chút, cô hoàn toàn không nghĩ tới Nhã Kỳ sẽ nói như vậy, đây rốt cuộc là sao? Hay là bịa đặt?
“Cô? Hừ! Cô nhất định hận không được giết tôi, đoán chừng là nghĩ đến hại tôi cũng nên!” Lãnh Thiên Hữu nghe lời của Nhã Kỳ xong cũng là hơi sững sờ chẳng qua là hắn không có bị cái tiểu nha đầu này lừa gạt thôi. Hắn còn nhớ rõ Nhã Kỳ ôm mẹ của mình nói không nên giết cô tôi , câu nói kia có lẽ là nó muốn làm cho mình đối với  mẹ nó quan hệ tốt đi một chút, mới nói như vậy a !
“Đúng vậy, tôi là tới để giết anh, như thế nào?  Hơn nữa… Bây giờ giết anh, dễ như trở bàn tay! Anh có năng lực phản kháng sao?  Hừ!” Đan Tuyết trừng hắn một cái, đồng thời một cái tay theo như hướng truyền dịch cắm trên tay hắn đụng nhẹ một cái .
“A…” Lãnh Thiên Hữu nhẹ giọng a một chút, cái xú nữ nhân này, thật đúng là dám xuống tay!
“Làm sao? Mới vừa tỉnh lại lại bắt đầu tâm sự rồi hả ? Xem ra tình cảm của các ngươi thật đúng là không tệ nha” chủ trị Bác sĩ đẩy cửa vào, vừa lúc thấy một màn như vậy, cho nên dễ dàng cùng bọn họ cười giỡn.
Tình trạng bệnh nhân nếu so với dự liệu của hắn tốt hơn rất nhiều, cho nên chủ trị Bác sĩ hôm nay tâm tình rất tốt.
“Thiên tài cùng hắn còn cách xa? !” Đan Tuyết không phục, lầm bầm hai câu.
Lãnh Thiên Hữu ở trong lỗ tai dĩ nhiên cũng nghe được, hắn vốn là muốn phản kháng nhưng quả thật là không có nhiều khí lực, cộng thêm Bác sĩ đang giúp hắn làm các cuộc kiểm tra, đành phải thôi.
Sau một tuần lễ, Lãnh Thiên Hữu ra khỏi viện, trong lúc này Đan Tuyết không còn có xuất hiện ở trong bệnh viện nữa , trừ vú Trương, Ngô Uyển Đình cũng thường xuyên xuất hiện ở trong bệnh viện.
Đan Tuyết mặc dù trở nên nhàn nhã, nhưng trong lòng lại có một loại cảm giác vắng vẻ, cho nên luôn là lôi kéo Nhã Kỳ cùng một chỗ, hơn nữa căn bản là đã quên cô có nên đi tìm gian phòng khác mà chuyển ra đi hay không? Hoặc là nên làm gì đó .
Đột nhiên, cô ý thức được một vấn đề khác, đồng chí Đan Vũ đã một tuần nay không có lộ mặt, kể từ khi mang cô đến Lãnh gia, Đan Vũ một lần cũng không có xuất hiện mà điện thoại di động của cô sau khi bị “thảm hại”trong tay Lãnh Thiên Hữu càng không thể nào liên lạc .
Mà việc tai nạn xe cộ của Lãnh Thiên Hữu thế nhưng đã làm cho cô đã quên đi sự tồn tại của chị.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét