Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2012

Đối kháng lão công ác ma 44


“Nhã Kỳ đang lo lắng cho Lãnh thúc thúc sao?” Đan Tuyết ngồi chồm hổm xuống, nhẹ nhàng vuốt ve tóc của bé.
“Ân…” Nhã Kỳ nhẹ nhàng gật đầu, trong ánh mắt còn mang theo chút sợ, bởi vì bé sợ mẹ tức giận, nhưng mà bé lại không muốn lừa dối mẹ a.
Đan Tuyết ngơ ngác một chút, đứa con này thật sự có sợ cô như vậy sao? Trong ánh mắt của nó, rõ ràng chính là sợ hãi cùng khiếp đảm, sợ tự mình nói sai sẽ chọc cho cô tức giận sao? Cô ở trong suy nghĩ hài tử, đến tột cùng là người mẹ như thế nào?
“Lãnh phu nhân… Lãnh tiên sinh “
“Tôi đã nói rất nhiều lần rồi, không nên gọi tôi là lãnh phu nhân, tôi họ Đan” Đan Tuyết không nhịn được lần nữa cự tuyệt kiểu xưng hô ấy, Bác sĩ đột nhiên sửng sốt một chút, hắn vốn là tới  nói cho cô biết tin tức tốt, nhưng là… Ai, tâm tình người nhà bệnh nhân, hắn hoàn toàn có thể lý giải.
“Ý tôi là… tôi đối với cái này không có chú ý lắm” Bác sĩ đối với cô tỏ vẻ xin lỗi, nhưng mà hắn có chút không rõ tên gọi này có cái gì khác nhau sao?
“Xin lỗi, tôi mới vừa… Có chút vội vàng xao động, xin tha thứ…” Đan Tuyết hơi xin lỗi nói.
“Không sao… Là như vậy, trải qua việc kiểm tra, phần ứ máu trên đầu Lãnh tiên sinh đã hấp thu rất tốt, nếu như suy đoán thì tình trạng không tệ, tỉnh lại hẳn là không có vấn đề “
“A…” Đan Tuyết trong lòng ngưng một chút, nhưng vẻ mặt nhìn qua cũng rất bình tĩnh, tựa hồ chuyện Bác sĩ đang nói, hoàn toàn không liên quan đến mình.
Bác sĩ cũng ngây ngốc ,không hiểu ,người này giống như không quan tâm lắm đến cái kết quả này, chẳng lẽ… Cô thật không phải là lãnh phu nhân? Nếu không tại sao lại có vẻ mặt như vậy?
“Thúc thúc…” Nhã Kỳ lôi kéo bàn tay Lãnh Thiên Hữu nhẹ nhàng gọi nhỏ.
“…” Lãnh Thiên Hữu chân mày nhăn lại thật chặt ,hắn là đang nằm mơ sao? Nếu không tại sao cả người đau đớn, hơn nữa không cách nào nhúc nhích?
Còn có… Thanh âm mới vừa gọi kia.. Đúng, Nhã Kỳ…là tiểu Nhã Kỳ, nó làm sao lại ở đây ?
Hắn muốn tỉnh lại… Nhất định phải tỉnh lại!
“Mẹ… Thúc thúc cử động tay nè, Thúc thúc tỉnh!” Nhã Kỳ hưng phấn hô gọi mẹ của mình, muốn cho mẹ tới đây xác nhận .
Đan Tuyết đi tới, nhìn hai tay Nhã Kỳ lôi kéo bàn tay kia, hắn không nhúc nhích nhưng vẫn đặt ở trên bàn tay nhỏ bé Nhã Kỳ. Cô vừa định xoay người, đột nhiên thấy ngón trỏ của Lãnh Thiên Hữu hơi giật giật ,ngẩng  đầu lên Đan Tuyết phát hiện, chân mày Lãnh Thiên Hữu nhăn lại thật chặt.
“Bác sĩ…” Đan Tuyết phản xạ có điều kiện hô to, vừa định đi ra, lại bị thanh âm gọi lại .
“Câm miệng!” Lãnh Thiên Hữu suy yếu nhưng thanh âm vẫn lãnh khốc.
“Lãnh thúc thúc, thúc đã tỉnh? Thật tốt quá, ha ha… Mẹ… Lãnh thúc thúc thật đã tỉnh lại” Nhã Kỳ vui vẻ nhìn Lãnh Thiên Hữu từ từ mở hai mắt ra, bây giờ bé hoàn toàn xác nhận Lãnh thúc thúc này đã tỉnh lại, bởi vì thúc thúc đang nhìn mình.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét