“Mẹ… Không nên giết mẹ…” đột nhiên thanh âm của Tiểu Nhã Kỳ vang lên.
Mặc dù thanh âm lẩm bẩm từ nó có thể nghe ra nó đang nói mớ, nhưng trong
đêm khuya an tĩnh cái thanh âm này lại nghe cực kỳ rõ ràng.
Đan Tuyết trong lòng chợt đau, để bút trong tay xuống, nhẹ nhàng đi đến
bên giường nhìn nữ nhi bảo bối khả ái ,trong lòng của cô càng thêm chua xót.
“Bảo bối…” Đan Tuyết thanh âm có chút nghẹn ngào, đối mặt với nữ nhi khả
ái như thế, cô thật không biết nên nói cái gì cho phải. Nó yêu cô như vậy lúc
nào cũng nghĩ phải bảo vệ cô, nhưng cô thì sao ? Làm mẹ của nó, cô đã vì
nó làm được cái gì chứ ? Mặc dù cô biết mình ái nữ trong lòng mình là, nhưng
là…
“Nhã Kỳ, thật xin lỗi… Thật ra thì mẹ thích con nhất… Không nên trách mẹ…
nha?” Đan Tuyết mi mắt ẩm ướt, nhẹ tay vuốt ve khuôn mặt nhỏ bé béo mập của Nhã
Kỳ.
Hài tử có cái gì sai đâu? Sai chính là người làm cha mẹ! Nhưng… Tất cả
đều là lỗi của Lãnh Thiên Hữu sao?
Đột nhiên Đan Tuyết trong đầu xuất hiện hình ảnh Lãnh Thiên Hữu nằm ở
trên giường bệnh, còn có hình ảnh nam nhân mập kia ,có một ý nghĩ quái dị trong
lúc vô tình hiện lên .
Đan Tuyết trở về chỗ ngồi, đem bảng giá có vấn đề kia lên xem lần nữa
,sau đó dựa theo ý nghĩ của mình đưa bút đi xuống.
Buổi sáng ,đồng hồ điểm sáu giờ ,rốt cục đại cáo công thành, Đan Tuyết
sảng khoái cuối cùng một tờ ký vào tên của mình.
Lúc Tằng Khánh Lôi lấy được văn kiện có đủ chữ ký ,trên mặt có vẻ như vô
ý chính là nụ cười đắc ý, có lẽ những người khác không có thấy nhưng nụ cười
này lại không qua được ánh mắt của Đan Tuyết.
“Tốt, coi như cô thông minh! Nếu không công ty có tổn thất gì sẽ do cô
bồi thường” Tằng Khánh Lôi nắm lấy văn kiện vẫn không quên chế ngạo Đan Tuyết
một chút, tựa hồ như cái này căn bản là bổn phận của cô!
“Cám ơn ngài khoan hồng độ lượng!” Đan Tuyết ra vẻ hình dáng tiểu nữ
nhân, giống như là một sinh viên đại học phạm phải sai lầm , đang tiếp thu sự
phê bình của giáo sư.
“Hừ!” Tằng Khánh Lôi không nghĩ tới, ngày hôm qua lãnh phu nhân còn can
đảm khẩu khí tức giận chửi mắng hắn , nhưng bây giờ lại dùng khẩu khí nghe lời
như vậy nói chuyện cùng hắn, chắc là biết thân phận của mình lợi hại thế nào rồi
.
Nhìn Tằng Khánh Lôi lấy một loại người tư thái thắng lợi rời đi bệnh
viện, Đan Tuyết nhẹ nhàng cười lạnh một tiếng, hy vọng một đêm cực khổ của cô
không có uổng phí.
“Mẹ… Thúc thúc mập kia thoạt nhìn rất là hung dữ ” tiểu Nhã Kỳ
ngẩng đầu lên, nhìn Đan Tuyết.
“Một ngày nào đó, hắn có muốn hung cũng không dám hung nữa đâu ” Đan
Tuyết đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Nhã Kỳ, mỉm cười nhìn bé.
“Mẹ… Lãnh thúc thúc tại sao ngã bệnh rồi? Thúc thúc thoạt nhìn rất không
thoải mái” Nhã Kỳ nhìn nam nhân nằm trên giường bệnh, nghi ngờ hỏi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét