Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2012

Đối kháng lão công ác ma 42


“Kia mau lên ,tôi không có thời gian để lãng phí với cô” Tằng Khánh Lôi vừa nghe cô nói ký, trong lòng hắn đột nhiên  lóe sáng lên như một chiếc đèn.
“Nhưng là…” Đan Tuyết dừng một chút, liếc nhìn Tằng Khánh Lôi nói tiếp “Nếu như cần chữ ký của tôi vậy tôi phải chịu trách nhiệm trước chữ ký này , cho nên mấy cái giấy tờ này tôi cần phải cẩn thận nhìn lại một chút, ngày mai chắc chắn sẽ trả lời lại cho ông” .
“Không được! Quả thực quá hoang đường! Cô biết cái gì mà xem !” Tằng Khánh Lôi một tay thu hồi lại giấy tờ, hắn thật sự là nhẫn đủ rồi.
“Vậy ông tốt nhất tự mình giải quyết đi, một khi có vấn đề tất cả đều do một mình ông chịu trách nhiệm, hơn nữa…” Đan Tuyết nhìn Lãnh Thiên Hữu một chút sau đó nói tiếp “Đoán chừng Lãnh Thiên Hữu trong vòng một tháng cũng không thể nào cho ông bất kỳ chữ ký nào , trừ phi ông bắt chước nếu như nói như vậy, tôi nghĩ… Luật pháp tựa hồ là không cho phép a!” Nói xong, Đan Tuyết nhìn Lý Khả Nguy bên cạnh một chút.
Tằng Khánh Lôi sửng sốt một chút, hắn thật không nghĩ tới thì ra là Lãnh Thiên Hữu còn có một lão bà nhanh mồm nhanh miệng như vậy.
“Tốt sẽ cho cô thời gian một ngày!” Tằng Khánh Lôi đem tập văn kiện vứt lên trên giường bệnh, tức giận đi ra ngoài, cái văn kiện này hắn đã thuê người chuyên nghiệp làm, người bình thường căn bản không cách nào nhìn ra sơ hở, huống chi là nữ nhân này căn bản cái gì cũng đều không hiểu .
Nhìn Tằng Khánh Lôi vội vã rời đi, Đan Tuyết đem văn kiện cầm tới đặt ở trong bọc, chuẩn bị lúc trở về sẽ cẩn thận nhìn xem một chút.
“Đan tiểu thư, cô so với tưởng tượng của tôi thật lợi hại” Lý Khả Nguy thấy được cả quá trình vừa rôi, ban đầu hắn cho là Đan Tuyết hẳn là một chú chim nhỏ nép vào người khác không để ý tới thế sự, nhưng qua ba năm nhìn lại cô thật làm cho người tôi cảm giác hoàn toàn bất đồng .
“Tôi quá hung hăng phải không? Ha ha…” Đan Tuyết nửa nói nữa giỡn nhìn Lý Khả Nguy, cái luật sư này so sánh với tên nam nhân mập kia nhìn thuận mắt hơn nhiều.
“Dĩ nhiên không phải ,là so với tưởng tượng tôi cô… Thông minh!” Lý Khả Nguy do dự một chút tìm lấy một từ thích hợp nhất.
Đan Tuyết đối với hắn khẽ cười yếu ớt, bày ra khuôn mặt cảm tạ.
Giờ này khắc này, trong lòng của cô cũng không nhẹ nhàng như vậy, bệnh nhân trước mắt lại là nam nhân cô hận nhất, nhưng cô lại muốn đi chiếu cố hắn, lo lắng cho hắn, hơn nữa còn xử lý chuyện kia năng lực của cô sợ sẽ không đảm đương nổi .
Quỷ mới biết được là vì cái gì?

Nhìn cái văn kiện trả giá dài đến hai mươi tờ này, Đan Tuyết thật muốn đau đầu, ban đầu cô ghét nhất là học môn này mà bây giờ… Ai, thật là tự mình chuốc lấy cực khổ mà .
Mặc dù nhìn ra cái bảng này có vấn đề, nhưng cô không biết cái vấn đề này nó nằm ở nơi nào? Cô đáng ra nên tùy tiện ký cho rồi , để cho bọn hắn tự nhức đầu đi .Nhưng bản thân cô lại đang có trách nhiệm ,làm cho cô không cách nào có thể cứ qua loa như vậy.
Xem ra cả buổi tối này cô đành phải vùi đầu vào đống văn kiện này rồi .
Đúng là thời gian không phụ lòng người, rốt cục cô cũng nhìn thấu tên mập mạp chết bầm kia lừa đảo chỗ nào rồi. Không biết hắn liên hệ với công ty như thế nào tại sao phải chuẩn bị một dự tính bề ngoài như vậy, nếu như theo như cái văn kiện này dự tính ,lợi nhuận sẽ phải đi xuống sao? Không phải như vậy công ty sẽ tổn thất mấy ngàn vạn a?
Đan Tuyết nâng cằm lên, trăm mối vẫn không có cách giải.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét