Bất quá khi Đan Tuyết xuất hiện làm cho hắn thật bất ngờ, nếu như hắn nhớ
không lầm cô ba năm trước vốn là đã mất tích rồi .
“Tôi xem nữ nhân này cái gì cũng đều không hiểu! Có lẽ vị phu nhân này
cho đây là một văn tự bán mình cũng nên, vì vậy mới không dám ký?” Tằng Khánh
Lôi dùng một loại giọng nói khinh rẻ hướng về phía Đan Tuyết mà nói.
Đan Tuyết mạnh mẽ quay đầu nhìn chằm chằm Tằng Khánh Lôi, cô thật không
hiểu cái nam nhân mập trước mắt này sao đáng chán đến thế? Cô vốn đã không thèm
để ý tới hắn rồi nhưng hắn cư nhiên không ngừng chửi bới mình như vậy, con cọp
không phát uy hắn lại tưởng tôi là con mèo bệnh a…!
“Văn tự bán mình? Ha ha, bản thân tôi muốn nhìn ông chuẩn bị đem tôi bán
được chỗ nào!” Đan Tuyết một bộ mặt lãnh khốc đứng lên, hai người nam nhân đều
không nghĩ tới cô đột nhiên biến thành lạnh lùng như thế.
Đan Tuyết đem chén cháo để qua một bên, một cái tay khác mạnh mẽ đem cặp
văn kiện từ trên tay Tằng Khánh Lôi lấy tới, không thèm để ý tới sự kinh ngạc
cùng sự tức giận của hắn, cúi đầu từng tờ từng tờ lật xem .
Dự tính bề ngoài?
Đan Tuyết tiếp theo nhìn xuống phía dưới, cảm giác càng xem càng thấy có
cái gì đó không đúng lắm, cái bảng thống kê này nhất định có vấn đề nếu không
tại sao chi tiết phía trước cùng nội dung phía sau lại không giống như vậy ?
“Chỉ cần ký là được rồi, nội dung cô nhìn mãi cũng không hiểu đâu, nhìn
thêm cũng là lãng phí thời gian mà thôi!” Tằng Khánh Lôi một bộ không nhịn được
rất muốn đem văn kiện đoạt lại.
Đan Tuyết ngẩng đầu dùng ánh mắt sắc bén nhìn hắn, ánh mắt của đối phương
có chút lóe lên, nhưng đột nhiên lại khôi phục nguyên trạng.
“Không phải là còn có thời gian hai ngày sao? Có cần gấp gáp như vậy
không?” Đan Tuyết nhìn thời gian giao hạn cuối cùng căn bản không phải là hôm
nay.
“Chuyện này không phải chuyện của cô! Hơn nữa đây là phong cách làm việc
của tôi, tôi không thích để lằng nhằng lâu” Tằng Khánh Lôi giải thích, mặc dù
hắn tận lực cố gắng biểu hiện thật trấn tĩnh, nhưng ngữ khí bắt đầu có chút
giảm bớt , hơn nữa ánh mắt cũng có chút bối rối.
Hắn cho rằng Lãnh Thiên Hữu đang hôn mê ký cái chữ sẽ rất dễ dàng không
có gì phải lo lắng cả, nhưng không biết sao lại đụng phải nữ nhân này.Mọi thứ
hắn chuẩn bị không thể để nữ nhân này phát hiện được .
“Nhưng ông không phải cần chữ ký của tôi sao cho nên tôi chính là muốn
nhúng tay vào chuyện này đấy!” Đan Tuyết mang khí thế nữ cường, nghĩ cô là nữ
nhân dễ đối phó sao?
Nếu như không phải là lúc trước bị mấy lời thúi của hắn làm cho giận dữ cô
căn bản cũng không thèm để ý đâu. Nhưng nếu đối phương đã có ý khiêu chiến
với cô, như vậy cô cũng sẽ không thể để cho hắn sống khá giả được .
Cái bảng số liệu này rõ ràng tồn tại vấn đề rất lớn,lại nhìn vẻ mặt hơi
có chút bối rối của hắn, Đan Tuyết càng thêm cứng rắn xác định, nơi này nhất
định có lừa đảo.
“Tôi không có thời gian lãng phí với miệng lưỡi của cô, ký thì ký, không
ký thì đem giấy tờ trả lại cho tôi, Lãnh Thiên Hữu cũng không dài dòng như cô.”
Tằng Khánh Lôi chịu không được giọng điệu miệt thị kia, hắn là phó tổng tài cao
cao tại thượng, tại sao lại phải đứng đây chịu sự khinh miệt của nữ nhân này
chứ ?
“Ký! Dĩ nhiên là ký” Đan Tuyết bật thốt lên, không phải là muốn cho cô ký
sao?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét