Đan Tuyết mỏi mệt đi về đến nhà, tiểu Nhã Kỳ đã ngủ, vú Trương đang vì cô
chuẩn bị bữa ăn khuya.
“Thiếu gia… có khỏe không?” Vú Trương lo lắng nhìn Đan Tuyết, sau khi
thiếu gia nhận được cú điện thoại kia, bà liền đi báo cho Thiếu phu nhân hoàn
toàn không có chú ý đến thiếu gia đã đi ra ngoài.
“Ách… Tương đối nghiêm trọng, bất quá không có nguy hiểm đến tính mạng ”
Đan Tuyết giản lược sơ lại lời bác sĩ nói một chút không muốn vú Trương phải lo
lắng. Nếu để cho vú Trương biết Lãnh Thiên Hữu có thể biến thành người thực
vật, vú Trương nhất định sẽ rất thương tâm.
“Ai… Thiếu gia mạng thật khổ a…” Vú Trương ánh mắt ẩm ướt.
“Khổ? Gia cảnh tốt như vậy, còn nói hắn mạng khổ? Nếu như tôi là hắn, tôi
nhất định sẽ hạnh phúc chết đi được ” Đan Tuyết quay mặt lẩm bẩm sau lại nhìn
vú Trương, không rõ những lời này là có ý gì.
“Thiếu phu nhân có thể không biết, phu nhân trước ở bên thiếu gia từ lúc
thiếu gia được 12 tuổi thì qua đời, mà thiếu gia lại tận mắt nhìn thấy mẹ mình
nhảy lầu. Từ đó tính tình của thiếu gia liền biến đổi hẳn đi, trầm mặc ít nói,
không tiếp xúc cùng bất luận kẻ nào. Cũng bắt đầu từ khi đó thiếu gia cùng lão
gia hai người tựa hồ xung khắc với nhau như nước với lửa “
“Nhảy lầu? Tại sao?” Đan Tuyết kinh ngạc nhìn vú Trương, thật không biết
Lãnh gia giàu có như thế, còn nhỏ như thế lại chứng kiến mẹ của mình nhảy lầu.
“Cái này, tôi cũng không rõ lắm ” vú Trương lắc đầu.
“Vậy tại sao bắt đầu từ khi đó Lãnh Thiên Hữu cùng cha của hắn quan hệ
lại biến thành xung khắc như nước với lửa ?” Đan Tuyết một bộ dạng không hiểu
nổi, chẳng lẽ truyện này có liên hệ gì? Hoặc là… Chẳng lẽ là cha của hắn hại
chết mẹ của hắn?
“Thật ra thì lão gia rất thương thiếu gia, chẳng qua là không biết tại
sao. Có thể là do bị kích thích cái gì, thiếu gia bắt đầu từ khi đó đối
với lão gia hết sức lãnh đạm, có đôi khi còn tỏ ra chống đối, thậm chí
rời nhà bỏ trốn đi.”
“A? ” Đan Tuyết nhìn vú Trương,như thế xem ra cuộc sống Lãnh Thiên Hữu
cũng là rất phức tạp. Nhìn hình ảnh mẫu thân ruột thịt của mình nhảy lầu đừng
nói là hắn bất luận kẻ nào cũng sẽ chịu không được.
Đan Tuyết đột nhiên trong một lúc tựa hồ có chút hiểu hắn tại sao phải
lãnh khốc, thô bạo như thế.
Ngày thứ hai, Đan Tuyết cùng vú Trương mang theo camen cháo đi tới bệnh
viện, nhưng lại nhìn thấy một đống người xa lạ đứng ở trước phòng bệnh Lãnh
Thiên Hữu, đang do dự có đi vào hay không.
“Các ngươi là?” Đan Tuyết đi lên trước hỏi thăm, bởi vì bọn họ ngăn chặn
ở trước cửa, cô lại muốn đi qua cửa đi tới bên giường bệnh của hắn.
“Đan tiểu thư?À không, hẳn là Lãnh phu nhân chứ cô mạnh khỏe.” Một người
nam nhân tuổi còn trẻ nhìn Đan Tuyết,mang một bộ dạng đã sớm biết cô.
“Tôi quen biết anh sao?” Đan Tuyết ngước nhìn đôi giày Tây trước mắt này,
mang đôi mắt nghi ngờ liếc nhìn nam nhân nói.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét