“Bây giờ đang hôn mê bất tỉnh ở trong bệnh viện, thiếu phu nhân đi xem
thiếu gia một chút được không?” Vú Trương nhìn Đan Tuyết thinhr cầu, Đan Tuyết
ngơ ngác một chút không có trả lời lập tức.
“Có lẽ, hắn căn bản là không hy vọng tôi xuất hiện”. Đan Tuyết chần chờ
một chút mới mói, vừa xảy ra chuyện kia, cô cứ thế mà đi nhìn hắn có được
không? Cho dù là người khác, cho dù là bằng hữu cũng sẽ quan tâm đi đến nhìn
một chút, huống chi hắn là cha ruột của Nhã Kỳ.
“Thiếu gia bây giờ không có bất kỳ thân nhân nào trừ thiếu phu nhân”. Vú
Trương kỳ vọng nhìn cô.
Đan Tuyết chần chờ lần nữa, nhẹ nhàng quay đầu nhìn Nhã Kỳ đang ngủ say
trên giường một chút, sau đó nhìn vú Trương một chút. Trong ánh mắt hiền lành
của vú Trương thật làm cho cô không cách nào cự tuyệt, Đan Tuyết do dự hàng
nghìn hàng vạn lần.
“Đứa bé giao cho tôi, cô cứ yên tâm đi đi” Vú Trương tựa hồ hiểu ý của
cô.
++++++++++++++++++++++++++
Bệnh viện, trên giường bệnh, Lãnh Thiên Hữu thật giống người mắc bệnh
nặng lâu năm. Hắn mang máy thở, truyền máu, cả người tái nhợt tiều tụy trên
gương mặt còn có lưu lại vết máu, cùng với vết thương lưu lại do va chạm.
Đan Tuyết nhìn người này, trong lòng có một cảm giác nói không ra lời. Cô
vốn hận hắn muốn chết, ra cửa đã bị xe đụng chết, tóm lại là hy vọng hắn không
thể chết được một cách tử tế được.
Nhưng thật là không nhìn ra hắn lại biến thành bộ dạng như thế này, trong
lòng của cô dĩ nhiên là vô cùng khó chịu, lo lắng: Là…? CÒn là cái gì nữa? Đan
Tuyết không thể nói, chẳng qua… Nhìn con người nằm trên giường kia, thân thể
không thể nhúc nhích được, bản thân hắn còn có thể biến thành người sống đời
sống thực vật, lòng của cô lại cảm thấy đau nhói.
“Lãnh phu nhân…Lãnh tiên sinh bị tai nạn xe cộ tương đối kỳ quái, các bộ
phận khác cũng không có vấn đề gì, mấu chốt nhất chỉ có não bộ là bị thương rất
nặng, có rất nhiều máu ứ đọng không cách nào thanh trừ, nếu như thuận lợi nó có
thể từ từ hấp thu, nếu như…” Bác sỹ bị làm khó cúi đầu.
“Nếu như cái gì?” Đan Tuyết hỏi tới, không cần nghĩ cũng biết nếu như
không thuận lợi thì sẽ xuất hiện hậu quả xấu.
“Bởi vì chỗ máu ứ đọng có vị trí gần với thần kinh não, không cách nào
giải phẫu được, nếu như cục máu này không có cách nào tiêu trừ nó sẽ ảnh hưởng
đến trí nhớ của bệnh nhân, hoặc là có thể sẽ khiến bệnh nhân trở thành người
sống đời sống thực vật” bác sỹ không muốn thừa nhận nhất chính là điểm này nhưng
bác sỹ vốn có nghĩa vụ đem hậu quả xấu nhất nói cho người nhà bệnh nhân biết.
“Người sống đời thực vật?” Đan Tuyết chau mày, gắt gao nhìn thẳng Bác Sỹ.
“Nhưng chúng tôi đã cố hết sức, xế chiều Lãnh tiên sinh sẽ tiến hành một
lần dùng tia laser, hy vọng có thể có hiệu quả, bất quá… hiệu quả như thế nào
có cách nào xác định được.”
“Tốt, xin hết sức, cám ơn bác sỹ!” Đan Tuyết đưa bác sỹ đi, quay đầu nhìn
Lãnh Thiên Hữu trên giường bệnh, trong lòng có một trận chua xót, đây là báo
ứng của hắn sao?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét