Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2012

Đối kháng lão công ác ma 37


Hài tử đi theo cô, quả thật  bị không ít khổ cực, ai bảo cô không có năng lực chứ ? Nếu như cô có tiền của, nhất định sẽ làm cho hài tử sống một cuộc sống như công chúa.
Nhưng là… Đời này hẳn là không có hy vọng gì rồi? Cô chỉ cầu có thể giống như bây giờ là được rồi, ngàn vạn đừng có xảy ra chuyện xấu gì nữa.
“Thiếu gia không có ở nhà” vú Trương tựa hồ biết cô đang suy nghĩ gì.
Đan Tuyết ngẩng đầu nhìn hướng vú Trương hỏi thăm, sau khi nhận được câu trả lời xác nhận chắc chắn của vú Trương, Đan Tuyết nhẹ nhàng đem Nhã Kỳ ôm lấy theo vú Trương đi tới gian phòng cô hôm nay mới vừa đem đồ đạc chuyển tới.
Vốn là cô muốn lấy cái phòng này chỉ có cô,Đan Vũ cùng với Nhã Kỳ ở, nhưng cô thật không nghĩ tới, nơi này không chỉ đơn giản như vậy, nó phức tạp giống như một xã hội thu nhỏ.
Nhẹ nhàng đem con gái đặt ở trên giường, Đan Tuyết trong lòng mới thấy nhẹ nhõm,vú Trương nhẹ nhàng vì cô cửa đóng cửa lại, sau liền rời đi.
Đêm vẫn yên tĩnh, nhưng Đan Tuyết tâm nhưng thật lâu không thể yên ổn lại.
Mới vừa nghe thanh âm của người đàn bà kia cảm thấy rất quen thuộc.
Ngô tiểu thư? Ngô… Đúng! Ngô Uyển Đình! Cô ta là phù dâu lúc kết hôn, cái ngày kết hôn đó cùng Lãnh Thiên Hữu…, nghĩ tới đây Đan Tuyết trong lòng lại cảm thấy đau nhói.
Này một đôi lõa thể, thân thể trắng trợn quấn giao ở chung một chỗ, làm cho cô cả đầu óc “Ong ong” rung động.
Cô ta tại sao lại ở chỗ này?
Chẳng lẽ… Bọn họ kết hôn? Chả lẽ là như vậy ? Chuyện kết hôn trong ngày hôm ấy phát sinh ra như vậy, Đan Tuyết còn có thể nghĩ ra cái gì nữa? Sự thật bày ở  trước mặt, người hắn yêu là Ngô Uyển Đình, mà mình chỉ là một con cờ dùng để kết hôn mà thôi.
Nhưng… Tại sao nghĩ tới đây tim của mình lại có cảm giác đau thế này ? Từng đợt từng đợt nhấn chìm bản thân mình.
Sáng sớm, Đan Tuyết bị tiếng gõ cửa dồn dập làm thức tỉnh.
Mở cửa, Đan Tuyết thấy một khuôn mặt kinh hoảng.
“Vú Trương? Tại sao? Đã xảy ra chuyện gì?” Đan Tuyết lo lắng hỏi, vú Trương sắc mặt nhìn qua cực kỳ tái nhợt.
“Thiếu gia… Thiếu gia hắn đã xảy ra chuyện!” Trương chị ánh mắt hồng hồng.
“Ra… Xảy ra chuyện gì?” Đan Tuyết nghi ngờ, hắn có xảy ra chuyện gì? Hắn hận không được đem người trên toàn bộ thế giới khống chế ở trong lòng bàn tay của mình, hắn có thể xảy ra chuyện gì?
“Là tai nạn xe cộ…” thanh âm của của Trương nức nở.
“Tai nạn xe cộ?” Đan Tuyết chau mày, làm sao lại có tai nạn xe ở đâu? Hắn không phải là có người lái xe sao? Cho dù là tai nạn xe cộ, hẳn là cũng không có gì đáng ngại chứ?
“Hắn bị thương?” Đan Tuyết hỏi thăm, có nghiêm trọng hay không?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét