Không có điện thoại di động, Đan Tuyết cùng thế giới bên ngoại mất đi
liên lạc, nghĩ ra tất cả biện pháp cũng lấy lại được thẻ từ trong bể cá,
nhưng nó sớm đã bị nước ngâm đến mất đi hiệu lực.
ãnh Thiên Hữu chết tiệt! Hắn rốt cuộc muốn thế nào đây? Hắn không
sợ ngủ lúc nửa đêm sẽ bị mình giết cho chết sao? Đan Tuyết nghiến răng.
Nhìn con gái ngủ say ở trên ghế sa lon, Đan Tuyết tâm từ từ bình tĩnh trở
lại. Đêm đã khuya, cô nhưng không cách nào có thể đem nữ nhi đi tìm chỗ ở của
Dĩ An, vì vậy không thể làm gì khác hơn là ở lại đây một đêm.Đợi đến ngày thứ
hai, cô nhất định sẽ nghĩ ra biện pháp rời đi chỗ như địa ngục này.
“Di? Cô làm sao lại ở chỗ này?” Một thanh âm chói tai của nữ nhân xuyên
thấu Đan Tuyết đang chìm đắm cảnh trong mơ.
“Ngô tiểu thư… Đan tiểu thư, Lãnh gia ở chỗ này, Thiếu phu nhân cô ở chỗ
này hẳn là chuyện đương nhiên thôi !” thanh âm của vú Trương vang lên sau đó,
Đan Tuyết khẽ nhíu mày, cái này mộng thật chân thật, tựa như tiếng nói ở bên tai.
“Thiếu phu nhân? Hừ! Cô chỉ là một vật trang trí thôi, tác dụng của cô
chẳng qua là dùng để kết hôn làm đám cưới, nhưng bây giờ cô cũng là mất đi tác
dụng rồi” Ngô Uyển Đình thanh âm vang lên tràn đầy sự miệt thị.
“Bất kể cô ấy có tác dụng là cái gì, thiếu gia lúc trước còn chưa có ly hôn
cô ấy, cô ấy chính là Thiếu phu nhân của Lãnh gia, đây vốn là chuyện thực
không thể phủ nhận” vú Trương giọng nói cực kỳ kiên định.
Đan Tuyết dùng sức dùng ý chí của mình lực bắt buộc mình tỉnh lại, nhưng
là tựa hồ cả thân thể bị một thứ gì nặng đè ép, căn bản không cách nào nhúc
nhích.
“Vú Trương… Bác tựa hồ rất thích cô ta, mà chán ghét tôi sao?” Ngô Uyển
Đình nghi hoặc nhìn bà lão quản gia này, bà ta cho tới bây giờ cũng không có
miệt thị mình coi mình như không tồn tại, hôm nay lại dám công khai đối kháng
với cô?
“Một người giúp việc yêu thích, Ngô tiểu thư cũng không ngại sao?” Vú
Trương tựa hồ cũng không muốn tha cho Ngô Uyển Đình.
“Hừ!” Ngô Uyển Đình hừ lạnh một tiếng, “Cạch cạch cạch” đi lên lầu, cô
quả thật không ngần ngại, mấu chốt nhất chính là Thiên Hữu thích cô, đối với cô
tốt là được rồi, những thứ khác cô cũng không thèm.
“Thiếu phu nhân…” Vú Trương phủi cô một cái, sau đó cúi người thấp xuống
lay nhẹ Đan Tuyết.
“Ách…” Đan Tuyết nhẹ dạ một tiếng, ánh mắt từ từ mở ra, khi thấy khuôn
mặt hiền lành của vú Trương mới ý thức được mọi chuyện vừa rồi tựa hồ là thật.
“Vú Trương… Trời đã sáng rồi sao?” Đan Tuyết dụi dụi mắt, nhìn một chút
ra ngoài cửa sổ, phía ngoài là một mảnh đen nhánh.
“Trời còn chưa sáng nhưng đã là nửa đêm, mau trở về phòng ngủ đi nằm ngủ
nơi này dễ bị cảm lạnh lắm. Hơn nữa đứa bé đang con nhỏ, không thể ủy khuất cho
nó nha” vú Trương khuyên nhủ cô. Mặc dù biết tính tình của cô rất bướng bỉnh,
nhưng đã là người làm mẹ, cô hẳn là sẽ quan tâm đến sức khỏe của con mình .
Đan Tuyết quay đầu nhìn xem Nhã Kỳ đang nằm chen chúc ở một bên nhìn con
vẫn mỉm cười ngủ say trong lòng lại dâng lên nổi ưu thương.
Không có điện thoại di động, Đan Tuyết cùng thế giới bên ngoại mất đi
liên lạc,
nghĩ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét