“Nhã Kỳ… Nghĩ bảo vệ cho mẹ phải không?” Lãnh Thiên Hữu ngó nhìn Nhã Kỳ,
con bé lại có ánh mắt phòng bị cùng kinh hoàng,làm tim của hắn có một chút đau
nhói.
Đan Nhã Kỳ nhẹ nhàng gật đầu, trong đôi mắt tràn đầy kinh hoảng, không
biết tại sao giờ phút này nhìn thúc thúc trước mắt lại đáng sợ như vậy.
“Tốt, vậy hãy để cho mẹ con thật tốt ở nhà này, nếu không… Không chừng ta
sẽ giết nàng ” Lãnh Thiên Hữu ra vẻ bộ dạng hung ác, tin tưởng như vậy cũng đủ
hù tên tiểu tử này.
“Không nên! Không nên giết mẹ… Mẹ có nghe lời ” Đan Nhã Kỳ ôm thật chặc
Đan Tuyết, nghĩ phải bảo vệ mẹ, bé không thể để cho bất luận kẻ nào thương tổn
mẹ của mình.
“Lãnh Thiên Hữu, hù dọa con nít gọi gì là có bản lãnh? Có bản lãnh anh
giết tôi đi. Sợ anh, tôi liền không mang họ Đan!” Đan Tuyết nằm mơ cũng không
nghĩ tới, Lãnh Thiên Hữu sẽ đối với một đứa trẻ ba tuổi nói ra những lời đáng
sợ như thế.
“Cô nhớ kỹ, không nên cố gắng khiêu chiến tính nhẫn nại cực hạn của tôi
như vậy. Hơn nữa hậu quả cô sẽ không tưởng được được như thế nào đâu ” Lãnh
Thiên Hữu đứng lên, lạnh lùng trừng mắt lên trước mắt nữ nhân này.
Hắn cuộc sống như bây giờ tất cả đều do công của cô, cho nên hắn muốn đem
hết thảy trả lại gấp bội cho cô, muốn thoát khỏi lòng bàn tay của hắn?
Không dễ dàng như vậy…!
Nhìn bóng lưng Lãnh Thiên Hữu xa xa rời đi, nếu như bây giờ trong tay của
cô có hung khí Đan Tuyết thật muốn xông tới cho hắn một đao,
“Mẹ… không phải sợ!” đôi tay nhỏ bé của Nhã Kỳ ôm lấy mẹ nhẹ nhàng phát
run, Đan Tuyết nhẹ nhàng ôm bé vào lòng, cho dù cô không thích ba của nó nhưng
thì sao chứ đứa bé này là do chính mình sinh ra,nó lại hiểu biết đến như vậy.
“Nhã Kỳ không sợ” Đan Tuyết trong lòng nhói đau, nhưng cố gắng bình tĩnh
an ủi tiểu Nhã Kỳ.
“Thiếu phu nhân…” Vú Trương tức thời từ phòng bếp đi ra ngoài, vẻ mặt bất
đắc dĩ.
“Vú Trương?” Đan Tuyết kinh ngạc nhìn bà ấy, cô cho là thời điểm phát
sinh hết thảy mọi việc chung quanh không ai, nhưng là cũng giống như ba năm
trước đây vú Trương đối với việc lần này dều thu hết vào mắt nhưng lại không ra
giúp.
“Đừng trách vú Trương, tôi chỉ là..” Vú Trương cũng là một bộ dạng không
thể làm gì được, làm người giúp việc của Lãnh gia có thể làm cái gì đây? Trừ
thức thời mà núp đi, cô không còn cách nào khác.
“Tôi hiểu” Đan Tuyết có thể nào không biết chứ.
“Đây là…” Vú Trương nhìn đứa bé trong ngực Đan Tuyết, nghi ngờ hỏi.
“Nhã Kỳ, đây là Trương bà bà ” Đan Tuyết hướng Nhã Kỳ giới thiệu.
“Trương bà bà khỏe” Nhã Kỳ nghe lời hướng vú Trương chào hỏi. Bộ dạng rất
biết điều cho dù ai nhìn cũng cảm giác thích, vú Trương đối với cô cười cười,
nhẹ nhàng lôi kéo đôi tay nhỏ bé của cô, thương yêu vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn
của cô một chút.
“Chẳng lẽ đây là… con gái của cô?” Vú Trương kinh ngạc, khó trách thiếu
gia hôm nay tính tình cổ quái như thế, ba năm mặc dù hắn luôn là lạnh lùng
không nói lời nào thường xuyên nóng giận,không trách được….
“Đúng vậy ” Đan Tuyết đơn giản trở lại.
“Nha…” Vú Trương như có điều suy nghĩ gật đầu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét