“Con bé này là con ai vậy? Cô cùng người nam nhân nào sinh ra nó? ” Lãnh
Thiên Hữu mặt càng ngày càng lạnh, hắn không cách nào tha thứ cô lại phản bội
như vậy. Ba năm trước đây, hắn cho phép cô đi nhưng không có cho phép cô ở cùng
với người nam nhân nào khác, càng không cho phép cô sinh hạ đứa con cho một nam
nhân khác.
“Cũng không liên quan đến anh !” Đan Tuyết lạnh lùng trừng mắt nhìn hắn,
hắn có phải hay không quản quá rộng rồi?
Lãnh Thiên Hữu vừa muốn nói cái gì đó, điện thoại di động của Đan Tuyết vang
lên.
“Chung tiên sinh?” Đan Tuyết kinh ngạc, đồng thời nhìn thoáng qua Lãnh
Thiên Hữu, thấy ánh mắt của đối phương càng thêm lãnh khốc.
“Không phải rồi, tôi tại sao có thể trốn anh chứ ? Tôi là bởi vì…”
“A… Anh làm gì?” Đan Tuyết vừa định giải thích mọi chuyện, điện thoại di
động đột nhiên bị Lãnh Thiên Hữu đoạt mất.
“Tôi không cần biết anh là ai, cùng cô ấy có quan hệ như thế nào, bắt đầu
từ giờ khắc này, lập tức biến mất cho tôi! ” Lãnh Thiên Hữu lạnh lùng đối với
người ở đầu bên kia điện thoại nói xong, liền tắt điện thoại di động của Đan
Tuyết, sau đó lấy thẻ điện thoại ra, thuận tay ném vào trong bể cá.
Mà thời gian phát sinh hết thảy mọi việc, vẫn chưa tới một phút đồng hồ,
Đan Tuyết còn không kịp phản ứng đã thấy thẻ điện thoại chìm nghỉm dưới đáy bể
cá.
“Lãnh Thiên Hữu! Anh thật quá đáng? Anh tại sao phải quản chuyện của tôi?
Tại sao phải can thiệp vào cuộc sống riêng tư của tôi?” Đan Tuyết xông qua muốn
đem thẻ điện thoại lấy ra, nhưng là bế cá này quá sâu, một thước sáu như cô,
mới vừa vặn cao hơn bể cá một cái đầu.
“Cô nghe rõ cho tôi! Từ luật pháp đến trên thực tế, cô đều là vợ hợp pháp
của Lãnh Thiên Hữu tôi, nếu như không muốn làm cho tôi tức giận đối với cô, cô tốt
nhất nghe tôi nói, nếu không…” Lãnh Thiên Hữu một phát bắt được tóc của cô, kéo
cô rút ngắn khoảng cách gần đến mình, đem một bộ mặt lạnh nhất của mình dừng
trước mặt cô hung hăng nói “Tôi không biết tôi sẽ làm ra chuyện gì đâu ?”
“Mẹ…” Nhã Kỳ thấy mẹ bị nắm tóc, bộ dạng rất thống khổ, vội vàng chạy tới
muốn cứu mẹ.
Lãnh Thiên Hữu thân thể ngơ ngác một chút, ánh mắt lạnh như băng có chút
giảm bớt, thấy tiểu Nhã Kỳ vội vàng chạy tới, hắn từ từ buông lỏng tay ra sau
đó cúi đầu nhìn Nhã Kỳ một chút.
Con bé đang dùng ánh mắt tò mò cùng kinh hoảng sợ hãi nhìn hắn chằm chằm.
Lãnh Thiên Hữu tâm bị bóp thật chặt, có lẽ vào giờ khắc này con bé sẽ cho
mình là người xấu sao?
“Nhã Kỳ…” Lãnh Thiên Hữu ngồi chồm hổm xuống, thật sâu nhìn vào đôi mắt
của tiểu cô nương này, mà Đan Tuyết tựa hồ sợ hắn đối với con gái mình làm ra
chuyện gì, một tay ôm lấy Nhã Kỳ kéo đến bên cạnh mình, nhìn hắn phòng bị.
Đan Nhã Kỳ cẩn thận hướng bên người Đan Tuyết mà dựa vào, nhưng ánh
mắt vẫn không rời đi Lãnh Thiên Hữu. Bé không biết thúc thúc này muốn làm cái
gì, bé còn nhớ rõ lần gặp mặt trước hắn đối với bé rất tốt, chính bé cũng
rất thích thúc thúc, nhưng vì cái gì Lãnh thúc thúc này đột nhiên biến thành
người hung dữ như vậy?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét