Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2012

Đối kháng lão công ác ma 33


Đan Tuyết quay đầu nhìn thấy quanh vành mắt hồng hồng của Nhã Kỳ, trong lòng cũng có chút không đành lòng, nhưng thử nghĩ những chuyện đã xảy ra hôm nay xem, giận khí trong lòng cô vẫn không thấy biến mất.
“Không cho khóc!” Đan Tuyết khẽ nhíu mày, nhìn chằm chằm vào Nhã Kỳ.
“Dì đâu?” Đan Tuyết đột nhiên nhớ tới, hôm nay Đan Vũ mang theo Nhã Kỳ đi ra ngoài, bây giờ Nhã Kỳ trở lại, chị cô cũng nên trở lại chứ ? Mà giữa các cô đang có truyện,chỉ ấy phải cùng cô nói chuyện một chút chứ ?
“Con không biết!” Nhã Kỳ bỉu môi “Mới vừa còn ở đây nha…” Đột nhiên Nhã Kỳ tựa hồ nhớ ra cái gì đó nói “Nha… Đúng rồi, dì là ngồi xe hơi rời đi”.
“Đi? Tại sao không nói cho mẹ? Tại sao lại để cho dì người rời đi hả? Làm sao con luôn không ngoan như vậy, không nghe lời mẹ? Tại sao luôn là chọc cho mẹ con tức giận?” Đan Tuyết lửa giận đã lan tràn, đem sự tức giận đối với Đan Vũ phát tiết trên người Nhã Kỳ.
Nhã Kỳ rốt cục vẫn phải không nhịn được khóc òa lên, nhưng mẹ vẫn đang tức giận, bé chẳng qua là nghẹn ngào rơi lệ, cũng không dám khóc thành tiếng.
“Ta nói, không cho khóc! Nhịn xuống!” Đan Tuyết nhìn chằm chằm Nhã Kỳ.
“Oa… Mẹ…” Nhã Kỳ rốt cục bộc phát, bởi vì bé thật sự không nhịn được,bé chính là muốn khóc, nếu như không khóc lên bé rất khó chịu, rất khó chịu.
Mẹ vốn đã hung rồi tại sao đã đổi nhà mới mẹ ngược lại càng dữ tợn hơn? bé thật không hiểu?
“Ngươi tại sao lại tức giận đối với con của mình chứ?” Lãnh Thiên Hữu từ trên lầu đi xuống, hướng về phía Nhã Kỳ đi tới.
“Thúc thúc…” Tiểu Nhã Kỳ giống như nhìn thấy cứu binh,nhìn Lãnh Thiên Hữu bé nhớ được đêm hôm đó chính Lãnh thúc thúc đã cùng bé nói chuyện phiếm, bọn họ còn cùng nhau ăn khoai tây chiên, cùng nhau xem ti vi nha.
“Câm miệng! Hắn không phải là thúc thúc của con!” Đan Tuyết kinh ngạc nhìn thoáng qua Nhã Kỳ, con bé thê nhưng lại gọi hắn là thúc thúc? Chẳng lẽ bọn họ đã gặp mặt nhau ? Hoặc là, hắn đối với con gái đã biết cái gì rồi ? Bất kể như thế nào cô cũng không cho phép con của mình cùng hắn có bất kỳ tiếp xúc nào.
Tiểu Nhã Kỳ nghe tiếng mẹ quát liền lập tức câm miệng, chẳng qua bé thật không rõ tại sao?
Lãnh Thiên Hữu nghi hoặc nhìn Đan Tuyết, cô đối với con gái của mình cũng hung như vậy, chẳng lẽ… ?
“Này đây là con gái cô nhặt được sao?” Lãnh Thiên Hữu lạnh lùng hỏi, thoạt nhìn trừ bề ngoài đứa bé này lớn lên rất giống cô, căn bản nhìn không ra cô có chút yêu thương gì với đứa bé này, chẳng lẽ không phải đứa con ruột thịt của cô?
“Quản chuyện của anh đi!” Đan Tuyết trừng mắt hắn một cái, cô không muốn để ý đến hắn, chờ Đan Vũ về tới đem mọi chuyện  giải quyết cho xong, cô cùng hắn sẽ không có chút liên quan nào nữa.
Lãnh Thiên Hữu nhìn một chút vẻ mặt ủy khuất tiểu Nhã Kỳ, hắn vốn nên chán ghét đứa bé này, nhưng khi nhìn vào ánh mắt đơn thuần vô tội của nó hắn tựa như có một cảm giác phải bảo vệ nó.
Nếu như đứa bé này không phải là con gái của nữ nhân kia thì tốt biết mấy. Nếu không hắn thật sự hận nó, hận cả nữ nhân này, hết thảy sẽ nghĩ cách đối phó với cô, bao gồm cả cô bé gái khả ái này, trừ phi….

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét