“Vâng, vâng, vâng” Đan Tuyết mãnh liệt gật đầu “Nếu như có thể anh nói
cho tôi biết tên của anh cùng số tài khoản, sau khi trở về Đài Loan tôi lập tức
trả lại anh”, Đan Tuyết giống như nhìn thấy ân nhân cứu mạng ,trong mắt phát ra
lục quang.
Chỉ cần có thể rời đi nơi quỷ quái này muốn cô phải làm như thế nào đều
được.
Nhìn đối phương không hề có động tĩnh gì, Đan Tuyết nói tiếp đi “Tôi… Tôi
có thể viết giấy vay nợ cho anh, hoặc là giấy cam đoan, tôi…” Đan Tuyết cố gắng
tranh thủ cơ hội, bởi vì dù sao đối phương còn không có cự tuyệt cô.
“Không cần!” Nam
nhân nhìn cô một lúc lâu sau nói.
Đan Tuyết ngẩn người, hắn giọng nói lạnh như băng đủ để chứng minh cô
thất bại.
“Tôi tên là Chung Dịch Kỳ, nếu có duyên trả lại sau!” Chung Dịch Kỳ đem
thẻ tín dụng thả vào trên tay của cô, sau đó quay đầu rời đi.
Đan Tuyết nhìn bóng lưng thon dài của hắn từ từ biến mất ở cửa phi
trường, trong lòng không khỏi bối rối một chút. Nhưng khi cô thấy thẻ tín dụng
trong tay, trong lòng không khỏi ấm áp lên nhiều lần.
Cái này… Bên trong sẽ có tiền sao? !
Đứng ở trước quầy phục vụ, Đan Tuyết do dự một lúc lâu.
“Tiểu thư, xin hỏi một vé máy bay đến Đài Loan hôm nay “
“Vâng, xin hỏi tên họ của quý khách…” Nhân viên phục vụ thân thiết phục
vụ , hỏi cô thông tin “Xin hỏi tiểu thư trả tiền như thế nào?”
“Cái này…” Đan Tuyết làm bộ tự tin đem thẻ tín dụng đưa cho nhân viên
phục vụ, nhưng là trong lòng không khỏi bồn chồn, thấp thỏm cùng bất an. Nếu
như không có tiền làm sao bây giờ? Cho dù có, có thể đủ hay không?
“Tốt, cám ơn… , đây là vé máy bay của quý khách! Phi cơ đến năm giờ mới
bay, xin quý khách lúc đó đến trước thời gian phi cơ bay để làm thủ tục”nhân
viên phục vụ đem thẻ cùng vé đồng thời đưa đến tay Đan Tuyết.
Đan Tuyết quả thực không dám tin vào hai mắt cùng lỗ tai của mình như vậy
là được sao? Có thể trở về Đài Loan rồi? Quá tuyệt vời! Cô dù có nằm mơ cũng
không nghĩ tới.
Người kia… Thế nhưng lại không có lừa gạt cô? Đan Tuyết lần nữa nhìn
hướng bóng lưng thon dài vừa biến mất. Chờ mình trở lại Đài Loan nhất định sẽ
trả tiền lại cho hắn. Nhưng mà hắn hình dáng ra sao chính mình lại không nhớ rõ.
Chẳng qua là nhớ được hắn lạnh lùng rất tuấn tú…
Còn có tay phải của hắn trên ngón trỏ có mang một chiếc nhẫn, nhẫn chiếc
bình thường .
“Reng…” Điện thoại di động đột nhiên vang lên, Đan Tuyết phản xạ có điều
kiện đưa điện thoại lên.
“Cút trở lại cho ta!” Bên tai truyền đến thanh âm lạnh như băng của Lãnh
Thiên Hữu.
Đan Tuyết nhìn điện thoại di động trong lòng căng thẳng. Nhưng khi thấy
trên tay thẻ tín dụng cùng vé máy bay, nổi khiếp đảm trong lòng cô tất cả đều
nhanh chóng biến mất.
“Lãnh Thiên Hữu, anh…tên khốn kiếp này, Đan Tuyết tôi không bao giờ … lần
nữa trở về càng không bao giờ nghe theo lời sai bảo của anh, muốn đối phó tôi?
Ha ha…Đợi kiếp sau đi …Hừ!” Đan Tuyết nói xong nhanh chóng cúp điện thoại .
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét