Cho dù người khác nhìn nàng với ánh mắt kỳ lạ, Đan Tuyết vẫn cam
giác tâm tình sảng khoái rất nhiều, bao nhiêu phiền muộn chất chứa, đè nén
nhiều ngày nhất thời hoàn toàn biến mất sạch sẽ.
Điện thoại di động lại vang lên lần nữa, Đan Tuyết không cần suy nghĩ,
đem điện thoại tắt đi. Cho đến khi truyền đến một tin nhắn, Đan Tuyết mới mở
ra.
“Nếu như không muốn làm chị cô chết, tốt nhất trở lại cho tôi!” Mấy chữ
đơn giản nhưng lại giống như mũi tên nhọn đâm vào tâm can Đan Tuyêtd. Cái tin
nhắn ngắn này giống sấm sét giáng xuống. Đan Tuyết phút chốc rơi xuống đáy vực.
Nam
nhân hèn hạ kia thế nhưng lại lấy chị gái cô ra uy hiếp cô?
Do dự hồi lâu, Đan Tuyết mới nhấc máy nhìn vào dãy số điện thoại. Cô phải
xác thực lời của hắn, không thể nào mà ngu ngốc mắc mưu hắn lần nữa.
“Anh rốt cục muốn như thế nào?” Đan Tuyết tức giận hướng về phía điện
thoại mà la hét, cô sắp chịu không nổi nam nhân này có tiền có thế thì có gì
giỏi chứ?
“Tôi nói rồi, lập tức trở về, nếu không mọi chuyện không cần bàn nữa!”Thanh
âm Lãnh Thiên Hữu vẫn lạnh như băng. Cô dám tắt điện thoại của hắn, hơn nữa còn
không phải là một lần? Xem ra hắn nên suy nghĩ thật tốt xem nên xử lý cô thế
nào.
Hơn nữa hắn còn muốn cho cô thấy vì chạy trốn khỏi hắn mà trả giá thật
nhiều.
“Tôi với anh không có gì để nói, cho nên anh không nên vọng tưởng tôi sẽ
làm theo lời của nah, tôi tuyệt đối sẽ không trở về lần nữa!”
“Được! Như vậy chị gái cô cai nghiện ở sở trị liệu sẽ lập tuéc dừng lại!
Cô xem thế nào rồi làm!” Lãnh Thiên Hữu lạnh lùng nói xong đem điện thoại “ba”
cúp máy, hắn cũng không kiên nhẫn cùng nữ nhân này nổi cáu nữa.
Cô suy nghĩ đến những gì hắn nói. Tuy không muốn nghe theo nhưng không
muốn nghe không được? Hắn tuyệt đối không cho phép, trừ phi… hắn chán ghét, tự
buông tha chính mình!
Đan Tuyết lần nữa xuất hiện ở trước mặt Lãnh Thiên Hữu, trên mặt mới vừa
hừng hực khí giận liền nhanh chóng thay bộ mặt thừa nhận sai lầm, thái độ hoàn
toàn thành khẩn.
Khi cô biết được chị giá đã ở sở cai nghiện, hơn nữa đang tiếp tục trị
liệu, cô liền quyết định cho dù đối mặt với ma quỷ đáng sợ thế nào, cô cũng
phải trở về. Ít nhất phải đợi đến khi
chị gái cai nghiện thành công rồi mới có thể tính đường chạy trốn. Nếu không cô
dù cố gắng hết thảy, tất cả đều uổng phí.
Lãnh Thiên Hữu lạnh lùng ngồi trên ghế sô pha ở phòng khách đọc báo tựa
như sự xuất hiện của cô căn bản là chuyện nằm trong dự đoán. Bởi vì hắn biết
nhất định cô sẽ trở lại!
Đan Tuyết trong lòng thầm mắng: giả bộ a, rõ ràng trong lòng hắn đắc ý
muốn chết. Hừ! Ván này tạm thời coi như anh thắng trước, hãy chờ đó, chúng ta
còn có cơ hội.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét