Hai ngàn đô la? Đan Tuyết vừa nghe đã bị gây cho sợ hãi sao mắc như vậy?
Đem cô bán cũng không được số tiền này. Giơ ba lô lên tìm một chỗ an tĩnh trước
ngồi xuống phải hảo hảo nghĩ biện pháp.
Đài Loan nhất định phải trở về, nếu không cô nhất định sẽ chết ở chỗ này.
Cho dù mình chết ở chỗ này cũng không cần lo, mấu chốt là chị. Chị gái có
phải hay không bệnh cũ tái phát bởi vì hấp thụ thuốc để giảm đau đớn mà bị bắt
vào tù hoặc là sở cai nghiện?
Lãnh Thiên Hữu chết tiệt, nếu như không phải là ban đầu mình ngây thơ cho
là hắn có thể cứu chị, chính mình sẽ không rơi đến vào tình cảnh có nhà không
thể về.
Đáng thương cho chị gái, có hay không bị người ta khi dễ? Nghĩ đến tình
hình chị gái bị thuốc phát tác, tâm Đan Tuyết tâm co rút đau đớn một trận.
Cho nên, càng nghĩ càng lo lắng. Vượt qua lo lắng lại càng sợ nghĩ đi
nghĩ lại nước mắt giống như thác nước chảy xuống.
“Chị…” Đan Tuyết không để ý trên phi trường người qua lại mà khóc lên. Ủy
khuất cùng thống khổ trong lòng cô không biết nói với ai. Cô thật muốn khóc đến
chết.
“Tiểu thư… cô không sao chứ? !” Một người đàn ông tràn đầy thanh âm từ
tính, vang lên ở bên tai Đan Tuyết.
Tiếng khóc đột nhiên dừng lại, Đan Tuyết cảnh giác quay đầu nhìn về phía
thanh âm phát ra.
Một bộ âu phục màu đen lộ ra một mái tóc đen ngắn tóc mai che ở trán
khuôn mặt điển hình của phái nam Phương Đông. Ngũ quan tuấn tú trí thức, một
đôi hẹp dài ánh mắt đen tuyền có chiều sâu cánh mũi mang theo kiên nghị đĩnh
trực hoàn mỹ.
Đan Tuyết nhìn vóc người tuấn mỹ thon dài này, trên mặt nam nhân mang
kính mát màu đen, không biết nên nói cái gì cho phải.
“Tiểu thư, cô có khỏe không?! Cần giúp đỡ sao?” Nam nhân cho là cô không nghe thấy
mà hỏi lần nữa.
Gíup đỡ? Đan Tuyết tại nội tâm bên trong lập lại những lời này, nếu như
mình nói lên yêu cầu, hắn muốn giúp sao? Hoặc là, hắn có thể hay không cũng
giống như Lãnh Thiên Hữu là một tên lường gạt cực hạn?!
“Tôi…” Đan Tuyết do dự nếu như cô nói ra yêu cầu của mình đối phương có
thể hay không trực tiếp quay đầu rời đi? Có lẽ còn tưởng cô bị “Bệnh thần
kinh”?
“Cái kia…” Đan Tuyết do dự liều quyết định thử một chút.
“Ví tiền của tôi đã mất, mà tôi ở chỗ này vừa rồi không có thân nhân cùng
bằng hữu, nhưng tôi phải trở về Đài Loan, cho nên…” Đan Tuyết tận lực đem vẻ
mặt tự lự vô cùng đáng thương, mặc dù cô đã rất đáng thương.
“Cô cần tiền, hoặc là vé máy bay, đúng không? !” Nam nhân hiểu ý của cô, mặc dù cô
không có nói thẳng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét