Đêm khuya, Đan Tuyết không cách nào ngủ được, nghe phòng khách đối diện
truyền đến thanh âm nam nữ đang hoan ái. Cô thật muốn xông qua đánh mắng bọn họ
vô sỉ, bọn họ cũng không biết đem cửa đóng lại sao? Cửa phòng mở rộng ra, có
suy nghĩ đến cảm thụ của người khác không? !
Nhưng là cô thật lười vận động, lần nữa vuốt ve môi đôi mới vừa bị ác ma
hôn kia. Vẫn có một loại cảm giác đau nhói, hướng về phía gương nhìn hơi có
chút sưng đỏ.
Đan Tuyết trở lại trên giường, cô vùi đầu vào bên trong đầu gối, cả người
thật không có bất kỳ thanh âm nào, không có bất kỳ suy nghĩ, lẳng lặng, lẳng
lặng ngồi ngây ngốc ở chỗ đó.
Cùng trong một cái biệt thự, Lãnh Thiên Hữu ở phòng khách gần sát cửa sổ
ánh sao tịch liêu. Trên sàn nhà tà tà chiếu hình thật dài nhuộm màn đêm tịch
mịch, ngón tay cầm ly thủy tinh chứa Vodka nồng đậm. Hắn trầm mặc uống xong,
một đường thiêu đốt rát từ cổ họng đến bộ ngực.
Cô đang làm gì đó?
Trời còn mờ tối, Đan Tuyết một thân trang phục đơn giản, đội mũ lưỡi trai
trên đầu, trên lưng mang toàn bộ tài sản ( một ba lô du lịch ). Sau đó nhẹ
nhàng mở cửa, nhìn thấy đối diện không có bất cứ động tĩnh gì, nhẹ nhàng mà
bước hướng đi vào phòng khách, hy vọng bây giờ không ai.
Suy nghĩ một đêm, cô quyết định, lúc này rời đi thôi, không muốn quản cái
gì ly hôn hay kết hôn. Cô cũng chịu không được loại không khí này, hơn cũng
chịu không được người nam nhân kia .
Lúc này rời đi thôi, cô mới có thể hô hấp. Nếu không cô nhất định sẽ chết
ở chỗ này, hơn nữa còn có chết không có chỗ chôn.
Nhìn phòng khách, phòng ăn, cùng với trong vườn hoa không có một bóng
người. Đan Tuyết vui vẻ vỗ tay một cái vang lên “Xem ra, trời cũng giúp ta, bây
giờ không trốn, thì đợi đến khi nào?! .
Khi Đan Tuyết ngồi vào bên trong tắc xi, nhìn biệt thự Lãnh thị xa dần,
lòng của cô mới coi là an tâm. Mặc dù có thù không báo không phải là quân tử,
nhưng là cô cũng biết, quân tử báo thù mười năm không muộn.
Đối với Lãnh Thiên Hữu kia, cô - Đan Tuyết một ngày nào đó sẽ quay trở
về. Bây giờ, cô chỉ muốn đối với hắn càng xa càng tốt .
Thời điểm Đan Tuyết tới phi trường, trời đã sáng choang, nhìn người đi
qua đường vội vã, Đan Tuyết thế nhưng lại không biết nên đi nơi nào mua vé máy
bay.
Sờ sờ miệng túi, trời ạ… Cô thế nào đã quên mua vé máy bay phải cần tiền,
mà cô trong túi áo lại rỗng tuếch.
“Xin hỏi, có vé máy bay đến Đài Loan bây giờ không?” Đan Tuyết nhìn quầy
nhân viên phục vụ xinh đẹp hỏi.
“Có, bốn giờ mới bay, xin hỏi quý khách cần mấy vé?” Nhân viên phục vụ
khách khí hỏi cô.
“Ách… Xin hỏi một tờ bao nhiêu tiền?”
“Hai ngàn đô la, phải trả tiền mặt..”
“Ách… Trước không cần, không cần, cám ơn, cám ơn” Đan Tuyết xin lỗi nói.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét