Lo lắng cả một ngày, dài như một thế kỷ.
Buổi tối, Đan Tuyết đem mình giam ở trong phòng khóa chặt cửa, không cho
bất luận kẻ nào đi vào.
Cả ngày, cô đều không thể suy nghĩ. Bác Trương không ngừng khuyên cô phải
nhẫn nại nhưng cô phải nhẫn nại như thế nào? Tiền không lấy được, li hôn cũng
không được? Mà cái tên Lãnh Thiên Hữu giống mãnh thú kia lại đối với mình như
vậy, cô nên làm cái gì bây giờ?
Đột nhiên, một tiếng gõ cửa vang lên, quấy nhiễu suy nghĩ của Đan Tuyết.
“Mở cửa!” Giọng nói của Lãnh Thiên Hữu lạnh như băng.
Đan Tuyết hướng ra cửa xem một chút, sau khi xác nhận mình vẫn an toàn, vừa
quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ, cửa cũng đã khóa trái. Chỉ cần hắn không
vào được, tùy tiện hắn muốn làm gì thì làm, chắc không đến nổi đem phòng này cho
nổ tung đâu.
“Mở cửa, tôi chỉ nói một lần! Nếu không hậu quả tự chịu” Giọng nói Lãnh
Thiên Hữu tràn đầy lãnh đạm.
Đan Tuyết vẫn không để ý tới.
“Cưng ơi, tại sao phải là ở gian phòng này a? Cô ta ở đây rồi không phải
là còn có phòng khách sao? Chúng ta hôm nay ở đấy là tốt rồi” Ngô Uyển Đình
khuyên Lãnh Thiên Hữu, thoạt nhìn hắn thật rất đáng sợ. Cô cho tới nay chưa bao
giờ thấy hắn tức giận như vậy.
Bất quá, cái cô Đan Tuyết cũng thiệt là, hắn rõ ràng không thương cô tại
sao còn muốn gả cho hắn? Mà mình yêu hắn nhiều năm như vậy, hắn tại sao không
muốn cưới mình?
Ngô Uyển Đình trong đầu nghi vấn. Chẳng qua làm cho cô vui mừng chính là
đêm tân hôn của hắn chỉ dành cho cô. Đời này cô cũng sẽ không quên đêm đó. Có
lẽ trong tương lai cô mới là nữ chủ nhân của ngôi nhà này.
“Bác Trương, đi lấy cái chìa khóa dự bị đến đây” Lãnh Thiên Hữu phân phó
bác Trương. Cô cho là có thể khóa hắn ở ngoài cửa? Cô quá ngây thơ rồi, tựa như
ban đầu khi cô đáp ứng gả cho hắn.
“Thiên Hữu!” Ngô Uyển Đình có chút mất hứng hướng hắn làm nũng.
“Câm miệng!” Lãnh Thiên Hữu nhíu lông mày nói. Ngô Uyển Đình biết điều
ngậm miệng lại, im lặng đứng ở một bên.
Đan Tuyết không nghe thấy tiếng nói ở bên ngoài, cho là hắn đã sớm đi xa.
Nhưng thời điểm tiếng khóa cửa “Răng rắc” mở ra, mặt của cô biến sắc.
Lãnh Thiên Hữu giống như một hung thần, lạnh lùng đứng ở cửa.
“Anh… Anh muốn làm gì?” Đan Tuyết nhìn Lãnh Thiên Hữu từ từ đến gần
mình, khiếp đảm nói. Không phải cô sợ
cái gì mà là nhìn vào ánh mắt sắc bén của hắn làm cho cô đột nhiên không
thể suy nghĩ được gì.
Bởi vì, cô có một loại dự cảm cực kỳ không ổn.
“Thiên Hữu… !” Ngô Uyển Đình đi theo tới, đưa tay bắt được bàn tay to
Lãnh Thiên Hữu. Cô hy vọng hắn chú ý đến cô mà không phải lãng phí thời gian ở
trên người nữ nhân bình thường này.
“Cô dám đối đãi với chồng của cô như vậy?” Lãnh Thiên Hữu một phen nắm
được cằm Đan Tuyết, tàn bạo nói.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét