“Chồng? Hừ… ! Anh căn bản là không xứng ! !” Đan Tuyết khí thế giống như
trước không thua hắn, cô tại sao phải sợ hắn? Là hắn thiếu mình, mà không phải
là mình thiếu hắn nha.
“Không xứng? Bản thân tôi muốn để cho cô nhìn xem Lãnh Thiên Hữu tôi có
xứng hay không.” Lãnh Thiên Hữu một tay nắm cằm của cô, một cái tay khác hung
hăng bắt được gáy cô, sau đó mạnh mẽ đem cô hướng vào mình. Đan Tuyết căn bản
không kịp phản kháng, môi của cô liền bị hắn hung hăng chiếm giữ.
Ngô Uyển Đình kinh ngạc nhìn một màn này trước mắt thật sự là ngoài ý
muốn.
“Anh khốn kiếp!” Đan Tuyết một cước đá vào bắp chân Lãnh Thiên Hữu. Lãnh
Thiên Hữu đột ngột cảm thấy đau đớn mà buông cô ra. Đan Tuyết liền giơ tay nhỏ
“Ba ” một tiếng khiến cho trên mặt Lãnh Thiên Hữu in năm dấu tay rõ ràng. Đồng
thời không ngừng dùng sức mà chà xát đôi môi bị hắn hôn qua.
“A…” Ngô Uyển Đình kinh hô, cô ta lại dám đánh hắn? Hắn từ nhỏ đã được
nuông chiều, bất luận kẻ nào cũng không dám đụng vào hắn dù là một ngón
tay.”Trời ” con trai độc nhất của một tập đoàn Lãnh Thiên Hữu, lại bị nữ nhân
bình thường này đánh một bạt tai?
Lãnh Thiên Hữu kinh ngạc, nhưng đồng thời càng thêm bốc lửa. Trong ánh
mắt tràn đầy thù hận, nhìn tựa hồ sắp xé xác Đan Tuyết, trong lòng hắn ngọn lửa
càng ngày càng lớn.
“Tốt! Không tệ!” Lãnh Thiên Hữu dùng ngón tay cái hướng cô nhìn thẳng vào
mắt hắn, cô là người đầu tiên đánh hắn, có gan lớn! Hơn nữa hắn chuẩn bị cả đời
cũng không có ý định quên cô, nhất là một bạt tai này.
Nhìn Lãnh Thiên Hữu từng bước tiến tới gần, Đan Tuyết không ngừng lui về
sau. Nếu quả thật đánh nhau, mình nhất định không phải là đối thủ của hắn,
nhưng là hắn có không trả thù cô một bạt tai sao?
Không thể nào, hắn là tiểu nhân lòng dạ nhỏ hẹp hòi . Nghĩ như vậy Đan Tuyết
lấy hết dũng khí dừng bước mà giờ khắc này cô đã sớm thối lui đến góc tường.
So với để cho hắn mang thù mà tùy thời trả thù, không bằng ngay tại chỗ
này trả hết nợ.
“Đây, cho anh đánh đi!” Đan Tuyết hất cằm lên, đem mặt đưa về phía hắn, chờ
hắn đánh một bạt tai? ! Đánh là xong chuyện, cô cũng không muốn thiếu hắn cái
gì cho dù là một bạt tai.
Lãnh Thiên Hữu sửng sốt, đánh? Cô thế nhưng chủ động đưa mặt tới để
cho hắn đánh? Cô thật sự không sợ sao?
Hay cô cho là hắn không dám? !
Lãnh Thiên Hữu từng bước tiến tới gần, lạnh lùng đứng trước mặt của cô.
Đang cùng hắn cách xa nhau không tới hai bước chân, Đan Tuyết có cảm giác mình
không cách nào hô hấp.
“Anh…”
Đan Tuyết lời của còn chưa nói ra đã bị Lãnh Thiên Hữu áp môi tới tựa
giống như tòa núi lớn, mạnh mẽ đè ép tới đây. Đan Tuyết cả người lùi về phía
sau đến khi chạm vào mặt tường cũng không cách nào tránh né .
Lãnh Thiên Hữu ôm cô hung hăng mút lấy đôi môi của cô. Thân thể cao lớn
giam cô trong vòng tay của hắn. Mà trên người hắn không có chỗ nào không đính
chặt vào khu vực nhạy cảm của cô.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét