Thứ Ba, 29 tháng 5, 2012

Đối kháng lão công ác ma 3


“Lãnh Thiên Hữu! Anh muốn nuốt lời? Anh có phải là nam nhân hay không?” Đan Tuyết tức giận rốt cục không nhịn được, khí nóng xông thẳng lên đầu mà hỏi. Cho tới bây giờ cô chưa từng thấy nam nhân nào đê tiện như thế .
Bọn họ lúc trước đề ra thỏa thuận còn có điều kiện? Tại sao hắn lại không thực hiện? Tại sao?
“Cô ngày hôm qua không phải đã nhìn thấy sao? Nếu như không tin, vậy chúng ta bây giờ thử một chút để cho cô biết Lãnh Thiên Hữu tôi rốt cục có phải nam nhân hay không”. Lãnh Thiên Hữu một phát bắt được Đan Tuyết, lạnh lùng nhìn cô. Ngày hôm qua vì biểu diễn màn kia hắn đã hao hết tâm tư, kết quả là cô lại không có một chút để ý.
“Anh…khốn kiếp!” Đan Tuyết mắng to. Trước mắt người nam nhân này làm cho cô cảm giác sợ hãi đồng thời cũng cảm giác được tức giận.
“Khốn kiếp? Ha ha… Tốt! Tôi sẽ cho cô mở mang kiến thức một chút để biết một tên khốn kiếp chân thật nhất là như thế nào?” Lãnh Thiên Hữu hung hăng nhìn cô,muốn cô đem mảnh thủy tinh trên mặt đất kia nhặt lên .
Đan Tuyết chau mày nhìn mảnh thủy tinh. Thủy tinh gì?
Đúng, ly thủy tinh mới vừa bị hắn ném vụn? Nhưng… Tại sao lại bắt cô nhặt? Hắn nghĩ cô là người giúp việc sao?!
“Nhặt!” Lãnh Thiên Hữu một tay lấy đầu của cô hướng mặt đất mà đè xuống. Cả người Đan Tuyết ở tư thế cúi người chào chín mươi độ. Dưới mắt thẳng tắp đối diện với vài miếng thủy tinh kia.
“Thiếu gia, tôi tới nhặt là được” người giúp việc bác Trương vội vàng chạy tới, cầm lấy dụng cụ chuẩn bị đem thủy tinh bị đánh nát thu thập sạch sẽ.
“Đi ra ngoài!” Lãnh Thiên Hữu nhìn chằm chằm bác Trương. Bác Trương ngẩn người có chút không rõ ràng. Vợ chồng son này tại sao tân hôn ngày thứ nhất lại  ầm ỹ thành ra như vậy.
“Lãnh Thiên Hữu! Anh thật quá đáng!” Đan Tuyết quay đầu căm tức nhìn hắn. Hắn rốt cuộc là muốn như thế nào? Cô đã đắc tội hắn sao? Tại sao hắn lại muốn đối với cô như vậy? Cho dù có thì hắn sao không thể không nói ra lý do ?
“Thiếu gia!” Bác Trương nghĩ muốn khuyên hắn .Lúc trước thiếu gia không phải như thế làm sao tại sao đột nhiên tính tình lại thay đổi?
“Bác Trương! Đi ra ngoài!” Lãnh Thiên Hữu lần nữa lạnh lùng lên tiếng.
“Bác Trương, bác nghe lời hắn đừng can thiệp vào chuyện này ” bác Trương đứng yên, hết nhìn Lãnh Thiên Hữu lại quay đầu nhìn Đan Tuyết. Bà cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ mong đến lúc đó không có việc gì nghiêm trọng xảy ra.
Đan Tuyết dừng một chút, tư thế cúi người chào chín mươi độ làm cho mặt của cô đỏ lên một cách khó chịu. Nhìn bác Trương một cái Đan Tuyết lạnh lùng nói “Tôi nhặt!”.
Cô biết lùi một bước trời cao biển rộng. Cô chẳng qua là không muốn mình gặp quá nhiều phiền toái, chỉ cần hắn khẳng định muốn ly hôn, một chút hành hạ này đã là cái gì.
Lãnh Thiên Hữu ngơ ngác một chút, cô nhặt? Cô thế nhưng lại nói nhặt? !
Thời điểm Đan Tuyết đưa tay ra nhặt mảnh thủy tinh, Lãnh Thiên Hữu lại buông cô ra. Đan Tuyết không một chút nào phòng bị, cả người ngả xuống mặt đất mà mảnh thủy tinh ở gần nhẹ nhàng xẹt qua ngón trỏ của cô, máu cứ thế chảy ra.
“A” một tiếng, Đan Tuyết tức giận trừng mắt hướng đến cái người gây tội kia. Mà hắn - Lãnh Thiên Hữu sớm đã biến mất.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét