Đang dùng bữa sáng, Đan Tuyết đem một trang giấy đã ký tên đưa tới trước
mặt Lãnh Thiên Hữu.
Lãnh Thiên Hữu nhìn Đan Tuyết một cái, sau đó cúi đầu. Hắn cũng muốn nhìn
xem cô cầm đến cho mình cái gì. Thời điểm mấy chữ ‘ ly hôn’ đập vào mắt hắn,
thế nhưng hắn chỉ cười lên ha hả…
Ngày hôm qua hắn cố tình an bài “Màn biểu diễn đặc sắc “muốn cho cô xem.
Vốn tưởng rằng cô sẽ xông vào mắng hắn vô sỉ, hạ tiện, hoặc là không biết xấu
hổ .Lại không thể ngờ là cô cứ như thế thờ ơ.
Lòng của cô, rốt cuộc là nghĩ cái gì? !
“Ly hôn? !” Lãnh Thiên Hữu con ngươi co rút lại, khóe môi mỏng hiện lên
nụ cười kỳ dị, lạnh lùng nhìn cô.
“Không sai!” Đan Tuyết trả lời đơn giản mà trực tiếp. Bọn họ chẳng qua là
mới kết hôn mà thôi mà, cô nghĩ mình hẳn là lấy được khoản tiền kia .
“Là bởi vì chuyện ngày hôm qua?” Lãnh Thiên Hữu thử dò xét, nếu như lời
của cô là như vậy, hắn liền coi như là thắng .
“Ngày hôm qua?” Đan Tuyết buồn bực, đột nhiên nhớ tới hắn cùng cô gái kia
dây dưa chung một chỗ. Thân thể trần truồng ,Đan Tuyết mặt hơi có chút đỏ lên
“Dĩ nhiên không phải, đó là chuyện của anh không liên quan gì tới tôi!”. Dừng
một chút Đan Tuyết nói tiếp “như chúng ta đã nói lúc trước, anh ký đi”
Tối hôm qua, Đan Tuyết không ngừng nghĩ đến thỏa thuận ly hôn. Hy vọng
hắn mau sớm kí vào để cô sớm lấy tiền rời đi. Sau đó đời này cô cũng không muốn
thấy cái nam nhân ác tâm này nữa
“Ha ha… Ha ha ha…” Lãnh Thiên Hữu lạnh lùng cười. Loại sự việc đáng buồn
cười này, làm cho người ta đột nhiên đang nhớ lại một bộ phim kịnh dị. Mà hắn
ngoài thì cười nhưng vẻ mặt lại làm cho Đan Tuyết có loại cảm giác phải đề cao
cảnh giác.
“Anh cười cái gì?”
“Cười cái gì? Ha ha… Cười cô thật ngây thơ lại quá ngu ngốc ” Lãnh Thiên
Hữu đứng lên từng bước tiến tới gần Đan Tuyết. Từng lời từng chữ truyền tới tai
cô rõ ràng đến mức làm màng nhĩ của cô thấy đau.
“Anh? !” Đan Tuyết đột nhiên có loại cảm giác, hắn đang nói cái gì? Ngu
ngốc? Ngu xuẩn? Là nói mình sao? Nhưng là tại sao? !
Bất kể hắn nói như thế nào, chỉ cần hắn đồng ý ly hôn, cho dù có vu tội
cô, chửi bới cô vậy thì đã sao. Nhu cầu cấp bách của cô bây giờ là khoản tiền
kia mới có thể cứu được chị gáicô. Để giúp chị gáivào cai nghiện ở sở cai
nghiện, cô ngay cả hôn nhân đầu tiên của mình cũng hi sinh thì lời mắng chửi ấy
có nhằm nhò gì .
“Tùy anh nói như thế nào thì tôi vẫn muốn ly hôn. Anh mau kí tên sau đó
đưa tôi tiền.” Đan Tuyết không ngừng nhắc lại một lần nữa hai chữ ly hôn này.
Mục đích của cô cũng chỉ có một.
Đời này, cô không thể nào cùng nam nhân như vậy ở chung một chỗ. Mặc dù
hắn có tiền, đẹp trai, lại có địa vị xã hội, nhưng cô không thích hắn.
“Ly hôn? Đời này, cô nghĩ cũng đừng nghĩ!!” Lãnh Thiên Hữu một tay lấy ly
sữa tươi ném trên mặt đất. Thanh âm thanh thúy do ly thủy tinh gây nên trực
tiếp đâm vào trái tim Đan Tuyết.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét