Đan Vũ đang lau đầu tóc động tác từ từ ngừng lại, ba năm hắn vẫn còn nhớ
rõ? Không, cô không thể để cho Đan Tuyết biết, nếu không mặt của cô không còn
có chỗ để! Còn có áo cơm không phải lo? Cô nằm mơ cũng muốn có cuộc sống như
vậy, bất quá… Hắn thật có thể cho sao?
“Điều kiện của anh là gì?” Đan Vũ vào thẳng chủ đề, cô biết người nam
nhân này, làm cái gì cũng nói điều kiện. Huống chi hắn vừa mới nói, đây là một
chuyện làm ăn, như vậy hắn không thể nào hao vốn.
+++++++++++++++++++++++++++++++
Khi Đan Tuyết được Đan Vũ thông báo nói các cô phải dọn nhà, hơn nữa đã
sớm tìm được chỗ ở tốt, cô lại bắt đầu thấy buồn bực.
Đan Vũ lúc nào có năng lực như thế, tìm được nhà cũng không giao tiền
thuê nhà, lại có thể ở một phòng hạng sang như vậy? Thế gian không có bữa ăn
nào miễn phí, đạo lý này Đan Tuyết hiểu.
Mang tâm lí cực kỳ tò mò vừa thấp thỏm bất an. Khi đi đến biệt thự thấy được
phòng ốc thực tế, Đan Tuyết mới yên lòng, thì ra Đan Vũ còn có loại năng lực
này? Thật là nên thay đổi cách nhìn đối với chị ấy.
Phòng ốc rất lớn, hai tầng biệt thự rộng rãi khang trang làm cho Đan
Tuyết cảm thấy rất thoải mái, ít nhất Nhã Kỳ cũng không cần sống ở trong căn
nhà cũ nữa, đối với sự phát triển của nó cũng là có lợi.
Duy nhất làm cho cô buồn bực chính là, nơi này cách quầy rượu rất xa,
buổi tối đi làm không có phương tiện sẽ rất bất tiện, nhưng tất cả mọi người có
thể thoải mái một chút, cô cũng không sao cả.
Sau khi dọn dẹp thỏa đáng hết thảy Đan Tuyết mỏi mệt đem mình hướng tới
trên ghế sa lon mà nằm, cuối cùng cũng làm xong, cô phải nghỉ ngơi một chút.
Quỷ mới biết được tại sao Đan Vũ hôm nay lại có việc, chị ấy vốn là như
vậy, thời khắc mấu chốt thì lại không thấy đâu cô đã thành thói quen.
Đang mơ mơ màng màng lại nghe thấy thanh âm đi tới, Đan Tuyết nhẹ nhàng
mở hai mắt ra trước mặt đã thấy một người đàn ông lãnh khốc.
Mà khuôn mặt ấy rất quen thuộc…
Nhưng giờ phút này, cô đang trong trạng thái buồn ngủ. Đôi mắt giống như
đánh nhau, chính là không chịu nghe theo cô mở ra. Đan Tuyết ở trong lòng mình
nhắc nhở, không sao, không sao, chẳng qua là nằm mơ! Ngủ tiếp, ngủ tiếp một
chút tất cả đều sẽ biến mất.
Lãnh Thiên Hữu, để cho hắn gặp quỷ đi! Mình đã dọn nhà, hắn khẳng định
tìm không được, cho dù tìm được thì thế nào? Ha ha… Không sao, chẳng qua là
mộng mà thôi.
Đan Tuyết ôm ôm gối, trở mình tiếp tục ngủ.
“Rất thích ý sao!” Lãnh Thiên Hữu nhìn cô một cái, cô thế nhưng nhìn mình
như không tồn tại, nữ nhân này đúng là không đem mình để vào trong mắt. Vốn
tưởng rằng cô nhìn thấy mình sẽ mạnh mẽ mà nhảy dựng lên, sau đó sắc mặt bị hù
dọa mà tái nhợt, hoặc là quát lên như sấm, hoặc là cái gì… nhưng ít ra không
phải là bình tĩnh như vậy.
Đan Tuyết sửng sốt một chút, là mộng sao? Nhưng là,
tại sao lại chân thật như vậy? Tại sao phải có cái cảm giác hắn đã đứng ở trước
mắt mình?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét