“Đan Nhã Kỳ?” Lãnh Thiên Hữu lập lại, trong lòng liền nghĩ, nó họ Đan?
Đứa bé này thế nhưng họ Đan, mà không phải là những họ khác? Chẳng lẽ…?
“Thúc thúc ở đâu? Thúc thúc là ai?” Nhã Kỳ ăn một miếng khoai tây chiên,
tò mò nhìn Lãnh Thiên Hữu.
“Thúc thúc hỏi con, Nhã Kỳ tại sao lại họ Đan?” Lãnh Thiên Hữu tò mò hỏi,
mặc dù hắn đã đoán ra được một chút, nhưng là hắn muốn xác định rõ.
Nữ nhân này, thế nhưng có con không có chồng? Cho nên đứa bé này mới
không thể quang minh chính đại mang họ bố? Hay là người nam nhân kia căn bản là
không muốn chịu trách nhiệm, cho nên mới…!
Nữ nhân ngốc này! Thật đáng chết!
“Mẹ nói bé họ Đan, cho nên bé là họ Đan, có cái gì không đúng sao?” Đan
Nhã Kỳ vẻ mặt nghi vấn.
Lãnh Thiên Hữu tâm lần nữa lại đau, tùy ý quan sát bốn phía, phát hiện
gian phòng này căn bản không có ai, nhưng từ trong phòng tắm truyền ra tiếng
nước chảy ào ào, có người đang tắm.
“Mẹ đâu?” Lãnh Thiên Hữu quay đầu nhìn bé, tiện tay cầm một miếng khoai
tây chiên đem vào trong miệng, sau đó bỗng nhiên ngớ một chút… khoai tây chiên?
Hắn đã bao lâu không có đụng qua món này rồi? Mười năm hay là hai mươi năm?
“Đi làm” Nhã Kỳ cúi đầu, tựa hồ bộ dạng có chút mất hứng, sau đó cầm lấy
điều khiển TV đổi qua chương trình khác.
Đi làm? Cô còn cần đi làm sao? Không phải là có nam nhân nuôi sao?
Bất quá nếu như thật là có nam nhân nuôi rồi tại sao còn ở nơi đơn sơ
này. Hay người nam nhân này không có khả năng nuôi cô cũng như không có tiền. Cô
cũng không nên cùng người nam nhân này, trừ phi….
Cô thương hắn ta?
Nghĩ đến như vậy, tim của hắn dường như thắt lại.
“Nhã Kỳ…” Đan Vũ từ phòng tắm đi ra ngoài, chỉ bọc một cái khăn tắm, khi
thấy Lãnh Thiên Hữu cô quả thực sợ đến ngây người, cả người đứng ngốc ở nơi đó,
căn bản đã quên mình mới là chủ nhân cái nhà này.
“Đã lâu không gặp!” Lãnh Thiên Hữu đứng lên lạnh lùng nhìn cô, cùng người
vừa mới ôn nhu trước đó so sánh tưởng như hai người.
“Lãnh… Lãnh Thiên Hữu?” Đan Vũ thanh âm có chút run rẩy, cô nằm mơ cũng
không nghĩ tới, hắn có thể xuất hiện như vậy ở trong nhà mình. Càng không có
nghĩ tới, mình lại lấy hình tượng như vậy đứng ở trước mặt của hắn, quá đột
ngột, quá đột nhiên.
“Chúng ta nói đến chuyện làm ăn một chút!” Lãnh Thiên Hữu đi tới trước
mặt Đan Vũ, căn bản không nhìn mặt của cô, bởi vì hắn đối với cô một chút hứng
thú cũng không có, hắn chỉ là người hỗ trợ cô.
“Chúng ta không có gì để nói!” Đan Vũ tỉnh táo lại, cầm lấy khăn bông lau
đầu tóc, vội vã đi tới trước mặt Nhã Kỳ, cầm lấy cái li uống một hớp nước, cô
thoạt nhìn có chút khẩn trương.
“Nếu như cô không muốn tôi đem chuyện cô ở sở cai
nghiện nói ra, hơn nữa cơm áo cuộc sống cũng không cần phải lo, tốt nhất nghe
tôi nói”. Lãnh Thiên Hữu nhìn đêm đen ngoài cửa sổ lạnh lùng nói
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét