Lãnh Thiên Hữu làm sao cũng không nghĩ tới, khi hắn tới dưới lầu nhà Đan
Tuyết lại nhìn thấy cảnh tượng không ngờ đến như vậy. Hắn mới vừa bình phục lại
tâm tình, vào giờ khắc này lại một lần nữa bị lửa giận đốt cháy tâm can.
Cô cùng người nam nhân kia đã có con gái ư?
Nhìn bộ dáng mỉm cười của cô khi đứng cạnh hắn, hắn thật muốn xông lên mà
chiếm lấy cô, chẳng lẽ cô không biết hắn còn nhớ đến cô thế nào sao?
Đan Tuyết ôm Nhã Kỳ, đưa Chung Dịch Kỳ tiến đến bên xe sau nói lời tạm
biệt, Chung Dịch Kỳ lại đang nhẹ nhàng hôn lên trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhã
Kỳ. Nhìn khuôn mặt khả ái của đứa nhỏ hắn thật muốn đi tới mà đem nó mang đi,
đáng tiếc đây lại là con của người đàn ông khác.
“Nhã Kỳ, thúc thúc đi nha. Thúc thúc hỏi con có muốn gặp lại thúc thúc
không?” Chung Dịch Kỳ hỏi Nhã Kỳ.
“Muốn! Nhã Kỳ thích thúc thúc” Tiểu Nhã Kỳ vui vẻ cười.
Đan Tuyết cũng bị hai người bọn họ nói chuyện mà làm cảm động cười.
Lãnh Thiên Hữu đứng xa xa nhìn, mặc dù không nghe thanh âm gì, nhưng có
thể thấy cả nhà bọn họ ba người hình ảnh này trong thật hạnh phúc, lửa giận
trong lòng càng lan tràn.
Cô làm sao có thể như vậy? Làm sao có thể hạnh phúc như thế? Không! Hắn
không cho phép. Hạnh phúc như thế cô không xứng có.
Lãnh Thiên Hữu xuất hiện ở gian phòng Đan Tuyết, chính là vào mười giờ
tối.
Nhã Kỳ vừa đang ăn đồ ăn vặt vừa xem phim hoạt hình, hắn có thể thuận lợi
tiến vào phòng khách, cũng là nhờ công lao của Đan Vũ. Bởi vì cô sau khi vào
nhà lại quên mất đem cửa phòng khóa lại đã vội vội vàng vàng đi tắm rửa.
Nhã Kỳ nghe thấy ở cửa có tiếng động liền quay đầu nhìn sang, một nam
nhân anh tuấn xuất hiện ở trước mắt, Nhã Kỳ vốn là nhìn thấy người xa lạ sẽ cảm
thấy sợ hãi giờ phút này bé lại càng thêm sợ.
Bởi vì, trong phòng giờ chỉ còn có một mình bé.
Nhưng khi nghe từ trong phòng tắm truyền ra thanh âm ca hát của dì, bé
mới hơi lấy lại bình tĩnh. Hơn nữa trước mắt thúc thúc này nhìn qua cũng không
phải là người xấu, bởi vì hắn không có giống ăn trộm, nhìn qua cũng không có
hung dữ.
“Thúc thúc, người tìm ai?” Nhã Kỳ ánh mắt ngây thơ thẳng tắp nhìn Lãnh
Thiên Hữu.
Vốn cho là khi hắn đi lên có thể sẽ có một trận cải vã, hoặc là một trận
tương tâm. Nhưng hoàn toàn ngoài dự liệu của Lãnh Thiên Hữu chính là bé gái
trước mắt đã làm cho hắn tâm vốn là đã đóng băng dần dần biến mất, khối băng
lạnh này khi nhìn thây đôi mắt to tròn kia đã từ từ tan chảy.
Nhìn ánh mắt ngây thơ ấy Lãnh Thiên Hữu từ từ đi đến bên cạnh bé, sau đó
nhẹ nhàng ngồi vào trên ghế sa lon, lẳng lặng nhìn bé hai giây sau nói “Con là
ai?”.
“Con là Nhã Kỳ, Đan Nhã Kỳ, thúc thúc là ai?”
Tiểu Nhã Kỳ thanh âm ngây thơ trả lời. Ý nghĩ đề phòng người khác chỉ tồn tại
sau hai giây đồng hồ, khi Lãnh Thiên Hữu nhẹ nhàng ngồi vào bên người bé, bé
thế nhưng đã quên mất người này là người xa lạ, có thể chính là người xấu
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét