“Đây là số tiền em nên được, sợ em cần dùng gấp cho nên tôi đưa tới đây”
Chung Dịch Kỳ lấy ra một tờ chi phiếu đưa vào tay Đan Tuyết. Nội tâm hắn có
chút hối hận, nếu như biết cô thiếu tiền trả nợ hắn như vậy, hắn hẳn là đã cho
cô rồi.
“A…” Đan Tuyết đang nhớ lại, ngày hôm qua hắn đã hứa hẹn với mình, nếu
như mình đi dạ tiệc cùng hắn, hắn sẽ trả gấp đôi tiền lương, “Nhưng là… Tiền
này… Có phải hay không không đúng nha?” Đan Tuyết nhìn chi phiếu trong tay so
với tiền lương của mình số lượng còn cao hơn gấp mười lần.
“Bởi vì em biểu hiện làm tôi rất là hài lòng, cho nên tăng lương cho em ”
Chung Dịch Kỳ đã sớm tìm ra lý do.
Đan Tuyết một bộ dạng cảm kích nhìn hắn, thật không biết nên nói cái gì
cho phải. Cô biết tiền cùng mình không được có quan hệ trực tiếp nhưng đây cũng
là do mình cực khổ mới kiếm được, hơn nữa còn vì vậy mà gặp phải cái tên ác ma
kia cho nên trong lòng mới thăng bằng lại, coi như là đáng giá.
“Mẹ…” Giờ phút này tiểu Nhã Kỳ nhìn hướng đến Đan Tuyết mà đi ra.
Đan Tuyết cùng Chung Dịch Kỳ đồng thời chuyển hướng nhìn tên tiểu tử kia,
nhưng là hai người vẻ mặt hoàn toàn không giống nhau.Người thì tức giận, lúng
túng còn người kia là kinh ngạc nghi vấn.
“Đây là… Con gái của em?” Chung Dịch Kỳ kinh ngạc nhìn tiểu Nhã Kỳ
hỏi, chẳng lẽ… Cô đã kết hôn? Hơn nữa còn có con gái rồi? Không chuyện này quá
hoang đường, trong khoảng thời gian ngắn như vậy hắn không có cách nào tiếp
nhận.
“Ack…” Nhìn Chung Dịch Kỳ sắc mặt nghiêm túc, Đan Tuyết thần kinh căng
thẳng. Bọn họ mặc dù trong lúc này cũng không có ý gì, nhưng… Không biết tại
sao, cô lại có một phần lúng túng.
“Dì à … Mẹ đâu? Tại sao con tìm không được mẹ?” Tiểu Nhã Kỳ ngẩng đầu,
nhìn Đan Tuyết, trong nháy mắt lông mi đen sẫm cúp lại.
“Ack… Cái kia… Mẹ nha?” Đan Tuyết đột nhiên trong lúc đó phản ứng không
có kịp, đứa nhỏ này rốt cuộc đang nói cái gì? Tìm mẹ? Mình không phải là mẹ nó
sao?
“Nhã Kỳ…” Đan Vũ đúng lúc đó trở lại, nhẹ nhàng đem Nhã Kỳ bế lên rồi
hướng về phía Chung Dịch Kỳ cười cười “Con đã tỉnh?”
“Mẹ… Nhã Kỳ khát nước, nghĩ muốn uống nước…” Tiểu Nhã Kỳ nhìn Đan Vũ
thanh âm nũng nịu, làm cho ba người bên trong điên cuồng chấn động khác nhau.
Đan Vũ ngẩn người, nhìn Đan Tuyết một chút sau đó ôn nhu nói “Tốt, mẹ
mang con đi uống nước ”.
Nhìn Đan Vũ mang Nhã Kỳ rời đi, Đan Tuyết thật sâu trong lòng thở phào
nhẹ nhõm, nguy hiểm thật.
“Thật đáng yêu…” Chung Dịch Kỳ nhìn theo bóng lưng tiểu Nhã Kỳ.
“Vâng…” Đan Tuyết chột dạ gật đầu, cô không phải không thừa nhận, cái
tiểu nha đầu này rất thông minh. Gặp cái chuyện kia cô cũng không biết nên làm
sao bây giờ, nhưng ai biết được tiểu Nhã Kỳ mới vừa vặn ba tuổi lại có thể từ
cái khó ló ra cái khôn, lập tức dời đi mục tiêu.
Vào giờ khắc này, Đan Tuyết thật muốn chay đi một tay ôm chặt lấy bé sau
đó hung hăng hôn lên khuôn mặt nhỏ bé đáng yêu của nó. Ba năm qua, cô càng lúc
cảm giác mình thích đứa con gái này.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét