Khi thấy người tới là người nào, ánh mắt cô mở to hết cỡ.
“Làm sao? Không hoan nghênh tôi sao?” Chung Dịch Kỳ sắc mặt hơi kém đem
nước trong miệng mới vừa uống đến phì cười mà phun ra.
Đồ ngủ “khả ái” như thế, mái tóc như chim sào, hơn nữa khuôn mặt cô vì
buồn ngủ mà mông lung, cực kỳ giống như một học sinh trung học mười bảy mười
tám tuổi.
“Nha, không, không… Chẳng qua là, làm sao là anh?” Đan Tuyết tò mò theo
dõi hắn, căn bản đã quên trên người cô còn đang mặc bộ đồ ngủ kia vốn không thể
gặp người khác.
“Ngày hôm qua em vội vã rời đi, sợ có chuyện gì, bây giờ đến nhìn em một
chút, nếu em không có chuyện gì, tôi an tâm” Chung Dịch Kỳ hào phóng nói, đồng
thời cũng nhịn được muốn cười.
“Nha, cám ơn!” Đan Tuyết cúi đầu, đột nhiên phát hiện mình vẫn đang mặc
áo liền quần ngủ, đầu óc trống rỗng, ngẩng đầu nhìn phía đối diện ăn mặc chỉnh
tề, một thân trang phục nhàn nhã anh tuấn Chung Dịch Kỳ, mặt của cô đỏ rực lên.
“Thật xin lỗi, tôi… Tôi…” Đan Tuyết nói còn chưa dứt lời, lập tức liền
vọt tới gian phòng sau đó đóng cửa lại thật chặc.
Chung Dịch Kỳ rốt cục nhịn không được cười lớn lên, không biết tại sao
khi cùng cô ở chung một chỗ, chính là có một loại cảm giác thoải mái đến vậy.
“Hắn là ai vậy nha?” Đan Vũ nhân cơ hội chạy đến bên cạnh Đan Tuyết tò mò
hỏi.
“Không ai cả, chỉ là một bằng hữu bình thường thôi ” Đan Tuyết nhanh
chóng tìm kiếm y phục, hy vọng có thể tìm được một bộ thích hợp để gặp khách
nhưng là tựa hồ cũng không có cái nào thích hợp hết.
“Nói mau, nếu không chị sẽ đem tiểu Nhã Kỳ đánh thức dậy, đến lúc đó nếu
phá hư chuyện tốt của em, cũng đừng trách chị” Đan Vũ uy hiếp cô, cô biết em
gái cô xương sườn mềm, ở trước mặt người ngoài cô chưa bao giờ thừa nhận mình
có một dứa con gái. Mặc dù Nhã Kỳ thông minh, xinh đẹp, khả ái, hiểu chuyện
nhưng không biết tại sao Đang Tuyết chính là không thích đứa con này.
“Ai nha, hắn là chủ nợ của em!” Đan Tuyết không nhịn được nhíu mày, thuận
tiện cầm một bộ y phục mặc vào mở cửa đi ra ngoài.
“Chủ nợ?” Đan Vũ có chút sững sờ đầu óc, Đan Tuyết cũng có chủ nợ?
“Ack… Ý không tốt, tôi… Tôin việc quá muộn, cho nên…” Đan Tuyết hết sức
giải thích, muốn cứu vãn hình tượng mới vừa rồi của mình.
“Không sao…” Chung Dịch Kỳ tỏ vẻ đã hiểu.
“Cái kia… Có chuyện gì không?” Đan Tuyết lần nữa hỏi thăm, nếu không hắn
tại sao không có báo trước đã đi đến đây? A!Chẳng lẽ tới đòi nợ…? Không phải
chứ? ! Hắn đã đáp ứng chờ mình có tiền mới trả mà, tại sao có thể không nói gì
đã tới đòi chứ?
“Đương nhiên là vấn đề về tiền rồi” Chung Dịch Kỳ hiểu cô giờ phút này
trong lòng đang nghĩ gì, sắc mặt mặt đột nhiên sợ run lên, hắn liền hiểu cô
khẳng định cho là mình là tới đây đòi nợ.
“Tiền? Cái kia… Tiền…”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét