“Em gặp Lãnh Thiên Hữu” Đan Tuyết nhẹ nhàng nói, vừa giống như lầm bầm
nói với chính mình, vừa giống như nói cho Đan Vũ biết.
Đan Vũ cước bộ đột nhiên dừng lại, cả người ngẩn ra. Nhã Kỳ nghi hoặc
nhìn dì, còn có mẹ nữa, vẻ mặt của bọn họ rất nghiêm túc, thoạt nhìn còn là
đáng sợ nữa.
“Sau đó thì sao?” Đan Vũ quay đầu nhìn Đan Tuyết, khó trách cô hôm nay dị
thường như vậy hóa ra là vì nguyên nhân này.
“Sau đó? Không có sau đó!” Đan Tuyết uống một hớp nước, sau đó nằm vật
xuống ở trên ghế salon. Cô thật muốn làm cho không có chuyện gì phát sinh,
nhưng là tại sao cô lại khẩn trương như vậy.
“Hắn nói gì rồi?” Đan Vũ hỏi tới.
“Không có! Không nói gì cả ” Đan Tuyết suy nghĩ một chút trả lời, quả
thật hắn tựa hồ không nói gì. Chẳng qua là ánh mắt lạnh lẽo kia cô không cách nào
ngăn được cảm giác rét lạnh.
“Kia không được rồi, em khẩn trương như vậy làm vì sao? Hắn cũng không
phải là con cọp, có thể ăn em? Huống chi, có lẽ hắn căn bản cũng không có để em
trong lòng!” Đan Vũ nhẹ nhàng thở ra một hơi, cô còn tưởng rằng xảy ra cái gì
chẳng qua chỉ là đụng mặt nhau mà thôi.
Nghe xong lời của Đan Vũ, Đan Tuyết cũng cảm giác mình tựa hồ là chuyện
bé xé ra to. Cô hoàn toàn hiểu một khi bị rắn cắn, mười năm sợ rắn.
Sau khi tiêu trừ nghi ngờ trong lòng, Đan Tuyết đúng giờ đi đến quầy rượu
làm việc. Mặc dù rất mệt, nhưng nghĩ đến tiền thưởng, cô phải cố gắng lấy bằng
được.
Nhìn Đan Tuyết vội vàng rời đi, Lãnh Thiên Hữu tâm thật lâu không thể
bình phục, thật vất vả tâm tình mới tỉnh táo lại, một khắc kia khi cô xuất hiện
tinh thần hắn toàn bộ đều hỏng mất.
Thì ra là cô sống tốt như vậy? Thì ra là cô vui vẻ, hạnh phúc như vậy ?
Ba năm này, hắn cố gắng làm cho mình quên cô đi, cũng quên đi thù hận
kia. Nhưng lòng hắn hiểu rõ, càng muốn quên đi thì bóng hình cô lại càng khắc
sâu? Cô sẽ nhớ đến mình sao? Cho dù toàn bộ là hận liệu cô có còn nhớ tới sao?
Nhìn ra ngoài cửa sổ đèn nê ông lóe lên, Lãnh Thiên Hữu tâm thập phần
chua xót. Cầm li rượu Vodka nhẹ nhàng giơ lên, thời điểm uống vào cảm giác cổ
họng của hắn đau rát, đánh sâu vào tâm trí mệt mỏi của hắn.
Hắn tuy không có cách nào làm cô vui vẻ đến như thế. Nhưng hắn không cho
phép cô ở trong thế giới không có hắn, không cho phép cô hướng tới nam nhân
khác mà mỉm cười hạnh phúc.
Cửa nhẹ nhàng được đẩy ra, Ngô Uyển Đình thướt tha đi đến đứng ở trước
mặt của hắn. Đôi tay nhỏ bé của cô nhẹ nhàng xoa lấy cằm của hắn, nhẹ nhàng đem
môi của mình hướng đến trên đôi môi lạnh như băng hắn. Cộng thêm cô mới vừa
dùng nước hoa Chanel, muốn để cho hắn vì mình mà mê muội.
Ngô Uyển Đình đem thân thể của mình nhẹ nhàng ngồi lên trên đùi của hắn,
ngửi mùi thơm nam tính trên người hắn, nhẹ nhàng nói “Cưng ơi… Chúng ta không
phải là…”
“Cút ngay!” Lãnh Thiên Hữu không đợi cô nói hết lời,
liền hạ lệnh trục khách
i, nhE � � �H� �5� �t hiện ra từ nội
tâm đã thích tiểu bảo bối này.pan 2 � e ' �H� �5� :16.0pt;line-height: 150%'>“Chị là quỷ nha? Đột nhiên nhảy ra, làm em sợ muốn chết!” Đan Tuyết vỗ vỗ ngực, trái tim vẫn không ngừng đập, giống như mới vừa gặp phải quỷ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét