“Anh làm sao vậy sao?” Ngô Uyển Đình khựng lại một chút, nhưng lập tức
khôi phục nguyên trạng. Ba năm này, tâm tình của hắn rất không ổn định, thời
điểm đang vui vẻ cũng có thể đột nhiên mà tức giận. Có lúc sinh khí tức giận có
lúc đột nhiên tỉnh táo, thời điểm tĩnh táo lại đột nhiên nổi đóa. Tóm lại, cho
dù biết hắn đã năm năm, cô đều không thể hiểu rõ hắn, càng không biết hắn đang
suy nghĩ gì.
Cô chẳng qua là biết kể từ sau khi người đàn bà kia rời đi, hắn liền bắt
đầu thay đổi thất thường.
“Cút!” Lãnh Thiên Hữu thanh âm bên trong tràn đầy hàn khí, hắn ghét nhất
cái loại nữ nhân không hiểu chuyện này nhất là khi thời điểm hắn tâm tình không
tốt.
“Anh rốt cuộc bị sao vậy?! Lại đang nghĩ về người đàn bà kia?” Ngô Uyển
Đình chịu đựng cơn giận trong lòng, nhìn thoáng qua chén rượu trong tay của
hắn. Biết hắn vừa mới uống rượu, mỗi khi hắn nhớ tới người đàn bà kia, sẽ không
ngừng uống rượu.
“Anh có phải hay không mê muội rồi? !” Ngô Uyển Đình sắc mặt nhanh chóng
đỏ lên.
Một tiếng “Ba” vang lên, Ngô Uyển Đình trên mặt một trận nóng rực. Còn
Lãnh Thiên Hữu ánh mắt bốc lửa ngó chừng cô, hắn thật không hiểu nổi nữ nhân
này, như thế nào lại không cảm thấy được hắn đang không vui ?
“Anh!! Anh thế nhưng đánh em?” Ngô Uyển Đình không nghĩ tới hắn thế nhưng
lại đánh mình?
“Tốt nhất đừng chọn cách đánh mất sự nhẫn nại của tôi!” Lãnh Thiên Hữu
lần nữa rót thêm một ly Vodka, uống một hơi cạn sạch, tựa hồ bên cạnh căn bản
không có kẻ nào.
Ngô Uyển Đình thức thời bỏ đi, Lãnh Thiên Hữu tâm lại thêm co rút đau
đớn, tại sao hắn có thể như vậy? Hắn nên hận cô mới đúng, nhưng tại sao hiện
tại trong lòng hắn lúc này xuất hiện chính là nỗi nhớ thương, sự tò mò, hơn nữa
càng muốn ôm chặc lấy cô?
Không, tuyệt đối không thể như vậy! Hắn không thể yêu cô, ba năm trước
đây không có, ba năm sau cũng sẽ không.
+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
“Leng keng…”
“Người nào nha?” Đan Vũ nhìn Đan Tuyết còn đang ngủ, liền bước nhanh đi
ra mở cửa, sáng sớm là ai đến vậy chứ?
“Xin hỏi Đan Tuyết tiểu thư có ở đây không?” Chung Dịch Kỳ ngắm cô gái
trước mắt này, chẳng lẽ đây là chị em của Đan Tuyết sao?
“Ack… Xin chào… Mời vào” Đan Vũ đánh giá nam nhân trước mắt, thật là anh
tuấn phi phàm mà, hắn một thân trang phục nhàn nhã, trên mặt nở nụ cười như ánh
mặt trời, quả thực cực kỳ giống như minh tinh trên ti vi nha.
Chung Dịch Kỳ đưa mắt đánh giá nơi này. Chân mày hơi nhíu lại, không trách
được cô khẩn trương như thế trước sự xuất hiện của mình. Thì ra là kinh tế khó
khăn đến như vậy.
“Đan Tuyết! Có người tìm…” Đan Vũ hướng gian phòng của cô hô to, cái quỷ
nha đầu này, lúc nào quen biết được đại soái ca đẹp trai đến như vậy chứ. Thế
nhưng lại bí mật đối với mình?
Chung Dịch Kỳ cười cười, thì ra là cô còn đang ngủ?! Nhìn xem một chút
hoàn cảnh nơi này, nhìn lại cô lúc này đi ra từ phòng ngủ quả thực cực kỳ giống
một con heo lười nha.
“Người nào vậy?” Đan Tuyết thanh âm lười biếng, cô đang mặc bộ đồ ngủ
bằng sợi tổng hợp thông thường chậm rãi đi ra, làm sao có thể sẽ có người tìm
cô a? Hiếm có nha.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét