“Em là trong lòng có quỷ sao? Bình thường cũng không đâu có bị hù dọa
thành như vậy, nói xem y phục từ đâu ra? Người nào tặng hoa hồng? Thành thực mà
khai ra mau. ” Đan Vũ bộ dạng tò mò, lôi kéo cánh tay của Đan Tuyết không chịu
buông ra.
“Em hôm nay đụng phải quỷ a…” Đan Tuyết đem mình hướng trên ghế sa pha mà
nằm, mặt như đưa đám vừa nói.
“Đụng quỷ? Có ý gì?” Đan Vũ đi tới, ngồi vào bên cạnh Đan Tuyết, hôm nay
thoạt nhìn quả thật có chút khác thường, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?
“Nhã Kỳ đâu?” Đan Vũ nghĩ đến Lãnh Thiên Hữu, đột nhiên lại nghĩ đến tiểu
Nhã Kỳ, lúc này mới phát hiện trong phòng trống trơn, căn bản cũng không có
thấy cái bóng tên tiểu tử kia.
“A… Nó đang tắm!” Đan Vũ tựa hồ đột nhiên nhớ tới chuyện gì, lập tức đứng
dậy xông ào vào phòng tắm. Mới vừa đi ra ngoài cầm đồ, sau khi thấy Đan Tuyết
về liền kéo đến hỏi chuyện. Không xong rồi đã quên mất tên tiểu tử kia, sẽ
không có chuyện gì chứ? !
“Chị…” Đan Tuyết la Đan Vũ.
“Đợi lát nữa…” Đan Vũ không có để ý cô, nhanh chóng vọt tới phòng tắm,
nếu như tên tiểu tử này có chuyện gì thì cô sẽ chịu không nổi trách nhiệm này.
Nhìn bóng lưng Đan Vũ biến mất ở trong tầm mắt, tâm Đan Tuyết co lại thật
chặt, là chị mình sao? Mặc dù chị ấy cũng không giúp đỡ được cái gì, nhưng là
dù sao cũng là người thân của mình? Bởi vì ánh mắt Lãnh Thiên Hữu lãnh khốc sâu
không thấy đáy kia, làm cho cô không thể không nghi ngờ.
Dự cảm nói cho cô biết, chuyện không có đơn giản như vậy.
Nhưng là đã ba năm rồi, hắn hẳn đã có cuộc sống của mình rồi?! Hắn sẽ
quan tâm đến sự hiện hữu của mình sao? Có lẽ tự mình nghĩ nhiều rồi.
Đan Tuyết nhìn Đan Vũ giúp đỡ tiểu Nhã Kỳ lau đầu tóc, trong lòng nghi
vấn từ từ biến mất, có lẽ mình đã quá lo lắng rồi cho nên mới có cảm giác sợ
này, thật ra thì chuyện gì cũng sẽ không phát sinh.
“Mẹ…” Tiểu Nhã Kỳ từ phòng tắm đi ra liền lao thẳng tới trong ngực Đan
Tuyết.
“Đi đi đi… thân ướt nhẹp thế này, cách ta xa một chút ” Đan Tuyết nhẹ
nhàng đẩy con bé ra, một vẻ mặt ghét bỏ. Nếu như không phải là Lãnh Thiên Hữu
xuất hiện, có lẽ cô sẽ hạnh phúc khi đem nữ nhi ôm vào trong ngực.
Cô không phải không thừa nhận nữ nhi thật biết điều, cũng rất hiểu
chuyện, chẳng qua là… Ai bảo ba ba của nó lại là cái nam nhân chết tiệt kia.
“Em làm gì hung như vậy? Con bé đâu có chọc giận em, trong lòng em không
vui liền lấy nó bắt nạt hả. ” Đan Vũ đem tiểu Nhã Kỳ ủy khuất ôm đến bên mình
trợn mắt nhìn Đan Tuyết một cái.
Tiểu Nhã Kỳ vành mắt hồng hồng, bé chỉ thích mẹ trước đây thôi. Bé thiệt
không biết, tại sao mẹ lại chán ghét mình như vậy.
“Nhã Kỳ không được khóc a, mẹ là người xấu, chúng ta không để ý tới nàng
nữa” Đan Vũ ôm lấy Nhã Kỳ hướng gian phòng của mình đi tới, kể từ khi Đan Tuyết
bắt đầu làm việc ở quầy rượu, cô đã đảm nhiệm trách nhiệm nặng nề chiếu cố đứa
cháu này. Mặc dù cô luôn là nửa đêm chuồn đi, nhưng cô là phát hiện ra từ nội
tâm đã thích tiểu bảo bối này.
pan 2 � e ' �H� �5� :16.0pt;line-height:
150%'>“Chị là quỷ nha? Đột nhiên nhảy ra, làm em sợ muốn chết!” Đan Tuyết vỗ vỗ
ngực, trái tim vẫn không ngừng đập, giống như mới vừa gặp phải quỷ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét