“Xem ra là cô quả không sai” Lãnh Thiên Hữu thanh âm lãnh băng nghiêm
khắc. Tay phải nắm thật chặc chén rượu, từ từ
lắc bên trong ly rượu đỏ, ánh mắt không nhanh không chậm ngó chừng chất lỏng
đang xoay tròn.
“Lãnh Thiên Hữu… ?” Đan Tuyết gọi thẳng tên của hắn, người này có hóa
thành tro cô vẫn nhận được, chẳng qua là, tại sao? Tại sao đời này còn làm cho
cô đụng phải hắn?
Nhìn cô bộ dạng kinh hoảng tìm kiếm khắp nơi, Lãnh Thiên Hữu tâm liền
thắt chặt lại, người nam nhân mới vừa ở bên người cô kia là ai? Cô có quan hệ
thế nào với hắn ?
Trong lòng không thoải mái chính là, cô lại có nụ cười rực rỡ hạnh phúc
như thế, hắn chưa có từng nhìn thấy. Mặc dù hắn hận cô nhưng hắn hận hơn cả khi
cô rúc vào trong ngực nam nhân khác, hạnh phúc mà mỉm cười.
Cô khóc, cô cười, cô vui, cô giận, cũng phải thuộc về hắn, thuộc về một
mình Lãnh Thiên Hữu hắn. Mà không phải là bất kỳ một nam nhân không liên quan
nào.
“Làm sao? Sợ? Sợ tôi vạch trần cô?” Lãnh Thiên Hữu một bộ dạng uy hiếp.
Khí thế lãnh băng mang lại cho Đan Tuyết có một loại cảm giác hít thở không
thông.
“Anh muốn thế nào?” Đan Tuyết tim đập rộn lên, không được! cô phải mau
rời khỏi người này. Lãnh Thiên Hữu là hạng người gì cô không phải rất rõ sao,
đời này cô cũng không muốn cùng hắn có bất kỳ quan hệ nào.
“Tôi muốn thế nào? Chẳng lẽ cô không rõ sao ?” Lãnh Thiên Hữu ánh mắt
tiết lộ ra một cỗ khí lạnh, thật sâu đâm vào nội tâm Đan Tuyết.
Giờ phút này, Đan Tuyết lại thấy Chung Dịch Kỳ hướng bên này mà đi tới,
mà Lãnh Thiên Hữu thân thể nhưng cách mình càng ngày càng gần. Mặc dù cô cùng
Chung Dịch Kỳ cũng không có gì, nhưng cô cũng không muốn để cho hắn hiểu lầm
cái gì.
“Đan Tuyết… Vị này là?” Chung Dịch Kỳ một tay nắm cả eo nhỏ Đan Tuyết,
đồng thời quay đầu nhìn về phía Lãnh Thiên Hữu.
“Ack… Tôi không nhận ra… Cái kia… Nhà của tôi có chút việc gấp, tôi phải
trở về, gặp lại sau!” Đan Tuyết từ ngữ mập mờ, vẻ mặt cực kỳ bối rối.
“Việc gấp gì? Có cần tôi hỗ trợ hay không?” Chung Dịch Kỳ quan tâm hỏi,
thật ra thì dạ tiệc hôm nay hắn căn bản là không cần tham gia, chỉ là vì một
người bạn sắp đi xa. Hơn nữa, cũng muốn tìm lý do đi cùng với cô cho nên hắn
mới đi đến.
“Ack… Không, không cần!” Đan Tuyết lắp bắp, vội vàng hấp tấp cáo từ trong
nháy mắt liền biến mất ở bên trong hai mắt của nam nhân.
Cho dù cô ngay cả một lần cuối cùng cũng không có nhìn Lãnh Thiên Hữu,
nhưng là tia nhìn lạnh lẽo kia vẫn tồn tại. Cho đến khi cô ngồi lên xe taxi,
cảm giác ấy mới từ từ biến mất không thấy gì nữa.
Về đến trong nhà, Đan Tuyết thật chặt đóng cửa lại, tựa hồ sợ phía ngoài dã
lang truy vào tới. Cô phải thật cẩn thận.
“Hey… Không phải em đi làm sao ?” Đan Vũ đột nhiên nhảy đi ra ngoài, vừa
kêu Đan Tuyết vừa nhảy.
“Chị là quỷ nha? Đột nhiên nhảy ra, làm em sợ muốn chết!” Đan Tuyết vỗ vỗ
ngực, trái tim vẫn không ngừng đập, giống như mới vừa gặp phải quỷ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét