“Hoa nhận được sao? Y phục thích không?” Chung Dịch Kỳ thanh âm nhẹ nhàng
khoan khoái trong sáng, để cho Đan Tuyết cảm giác như có ánh mặt trời rọi vào
trái tim.
“Tại sao?” Đan Tuyết hỏi thẳng.
“Tôi nói rồi, nguyên nhân đặc thù mà, coi như giúp tôi lần này có được
hay không?” Chung Dịch Kỳ giọng nói tràn đầy không thể làm gì, tựa hồ hắn cũng
là bị buộc bất đắc dĩ.
“Tại sao là tôi?” Đan Tuyết không rõ hắn không phải người xa lạ sao? Trừ
việc cô còn thiếu tiền từ thẻ tín dụng của hắn.
“Bởi vì trước mắt tôi chỉ có thể nghĩ đến em” Chung Dịch Kỳ nói thẳng
nhưng đột nhiên lại cảm giác có chút không ổn, lập tức nói tiếp đi “Những người
khác thời gian cũng không có ”.
“Tôi cũng vậy không có thời gian, tối nay tôi phải đi làm” Đan Tuyết trực
tiếp từ chối.
“Tôi trả cho em gấp đôi tiền lương, hơn nữa… Chỉ một canh giờ, căn bản
không ảnh hưởng đến việc làm của em” Chung Dịch Kỳ đã sớm nghĩ đến cô sẽ nói
như vậy.
Đan Tuyết trầm mặc, cô quả thật cần tiền, hơn nữa cô chẳng qua là xuất
hiện một chút. Một canh giờ lại sẽ không mất miếng thịt nào hơn nữa còn không
ảnh hưởng đến công việc của cô. Còn có thể kiếm nhiều tiền hơn, cớ sao mà không
làm chứ?
Huống chi, người này dù sao cũng không phải người xấu.
“Được, tôi đáp ứng!” Đan Tuyết vui vẻ đáp ứng, cô quyết định đánh cuộc
một lần nữa, cô cũng không tin trên đời này nam nhân tất cả đều xấu xa giống như
Lãnh Thiên Hữu. Hơn nữa chỉ là buổi dạ tiệc nho nhỏ, cũng không phải là to tác
gì.
Đây là một dạ tiệc xa hoa làm cho Đan Tuyết hít thở không thông. Các nữ nhân
tao nhã xinh đẹp, đàn ông thân sĩ hào phóng. Ở bữa tiệc muộn như vậy, Đan Tuyết
đột nhiên cảm giác mình có chút không hợp.
“Sao vậy?” Chung Dịch Kỳ nhìn Đan Tuyết không có động tĩnh gì, kỳ quái
hỏi.
“Tôi…” Đan Tuyết nào dám nói mình đang hồi hộp a.
“Hồi hộp phải không?” Chung Dịch Kỳ đã sớm đã nhìn ra, nhất cử nhất động
của cô không thể trốn khỏi đôi mắt của hắn.
Đan Tuyết nhìn hắn, phải bội phục năng lực quan sát của hắn.
Chung Dịch Kỳ hướng cô khẽ mỉm cười cũng vươn cánh tay phải ý bảo cô chỉ
cần theo hắn là tốt rồi. Hết thảy tùy ở hắn, không có gì nhưng vẫn hôi hộp.
Đan Tuyết lĩnh hội, không thể làm gì khác hơn là dần dần liền thích ứng
không khí như vậy. Bởi vì cô căn bản không cần làm cái gì, chẳng qua là đi theo
bên cạnh hắn, gặp người mỉm cười là tốt rồi. Đối với đám lưu manh ở quầy rượu
mà nói thì dễ ứng phó hơn nhiều.
Đang cảm giác mọi chuyện thuận buồm xuôi gió, Đan Tuyết cảm giác phía sau
có một tia nhìn lành lạnh, thẳng tắp tới mình. Nhưng khi quay đầu quan sát thì
hết thảy đều như thường không có gì cả, chẳng lẽ là cảm giác của mình có vấn
đề?
Lúc này thời điểm Chung Dịch Kỳ cùng người khác chào hỏi Đan Tuyết nhàm
chán suy nghĩ miên man.
Nhưng là, tại sao cái nhìn lạnh lẽo kia càng ngày càng mạnh? Từ phía sau
xuyên qua trái tim cô làm cô cả người cảm giác một thân lạnh buốt.
“A…” Đan Tuyết quay đầu hết sức, cả người liền ngây dại, trước mắt người
nam nhân này không khỏi làm cho cô hít vào một hơi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét