“Ack… Xin hỏi đây là nhà của Đan tiểu thư sao?” Một thanh âm xa lạ của
nam nhân.
“Dạ” Đan Tuyết buồn bực nhưng quả thật không sai, cô họ Đan.
“Cô nhận được một bó hoa tươi, xin hãy ký nhận!” Phục vụ sinh đưa tới một
tờ giấy, hy vọng cô mau sớm ký, hoa này có chút quá nặng 99 đóa hoa hơn nữa
trên tay còn có cái hộp, hắn là một đại nam nhân cầm còn thấy nặng.
“Nhưng là… Anh có lầm hay không? Đây là đưa cho Đan Vũ sao?” Đan Tuyết
nhận từ phục vụ sinh đem hoa thả vào trên bàn trà, tùy tiện ký vào tên của
mình. Nhưng vẫn là buồn bực, Đan Vũ lúc nào đã có bạn trai? Cái này có phải quá
nhanh không? Còn có bản thân chị đang ngủ, có phải hay không nên gọi chị dậy để
xem một chút ?
“Là cho tiểu thư Đan Tuyết, còn có xin ký nhận cái này…” Phục vụ sinh sau
khi lần nữa xác nhận người ký nhận, người có tên chữ là Đan Tuyết, đem một cái
hộp hình vuông giao trên tay của cô, đợi chờ cô ký nhận.
“Cái gì? Tặng cho tôi? Đây là cái gì?” Đan Tuyết kinh ngạc nhìn đối
phương, cùng với cái hộp kia trên tay hắn, cái này đựng là gì đây? Sẽ không
phải là bom chứ? !
“Là gửi cho cô không sai, về phần đồ vật bên trong tôi cũng không rõ ràng,
xin cô ký nhận.” Phục vụ sinh vẻ mặt hiện ra nụ cười chuyên nghiệp, Đan Tuyết
cảm giác hỏi cũng không được gì, không thể làm gì khác hơn là ký, thật quá kỳ
quái…!
“Mẹ… Thật xinh đẹp nha” sau khi phục vụ sinh kia đi, tiểu Nhã Kỳ chạy đến
bó hoa bên cạnh, vui vẻ nhìn. Đây là từ lúc bé sinh ra đến nay chưa từng nhìn
thấy cái gì đẹp hơn.
Đan Tuyết đối với Nhã Kỳ cười cười, lúc này mới nhớ tới cái hộp kia, đem
bao trang trí xé ra mở nắp, bên trong chứa chiếc váy màu lam nhạt ở phía trên
váy đặt một phong thư.
“Đan tiểu thư, bởi vì có nguyên nhân tôi cần em hỗ trợ, tối hôm nay tám
giờ theo tôi đến tham dự một bữa dạ tiệc, tôi vạn phần cảm tạ!”
Đơn giản một hàng chữ, lại làm cho Đan Tuyết có một cảm giác choáng váng.
Không chỉ có bởi vì mấy câu nói đó mà bởi vì dòng chữ kí ở phía dưới— Chung
Dịch Kỳ!
Hỗ trợ? Dạ tiệc? ! Hắn rốt cuộc muốn làm gì? Tại sao lại là mình? Hơn
nữa, hắn làm sao biết mình ở đây ? Nếu như nhớ không lầm, tối ngày hôm qua cô
không có nói gì cả a.
“Mẹ… Váy này thật xinh đẹp” Nhã Kỳ đã không biết lúc nào, đem chiếc váy
trong hộp lấy ra, ở trên người của mình mà ướm thử.
Đan Tuyết quay đầu nhìn lại quả thật rất đẹp. Y phục đúng màu sắc cô
thích thanh nhã nhưng không thiếu phần sang trọng. thanh khiết vừa không mất
phần cao quý, nói thật, cô rất thích, nhưng là… Không biết tại sao, cô có có
một loại cảm giác bất an.
“reng,reng,reng…” Điện thoại di động vang lên, Đan Tuyết nhìn cái số điện
thoại xa lạ kia, không tình nguyện mà bắt máy.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét