Sáng sớm, Đan Tuyết bị một trận nôn mửa làm thức tỉnh.
“Chị…, chị uống quá nhiều? !” Đan Tuyết nhìn Đan Vũ trong phòng vệ sinh
ôm bồn cầu nôn thốc nôn tháo liền chau mày. Người chị này của cô mặc dù mang
một bộ dạng thục nữ nhưng thật đúng là một chút đều không cho cô bớt lo.
“Chị… chị không sao” Đan Vũ nhẹ nhàng ngẩn đầu, nhìn thoáng qua Đan Tuyết
cô biết cô em gái này rất không thích mình đi ra ngoài lêu lổng nhưng cô khẳng
định không phải đi lêu lổng chẳng qua là cùng bằng hữu giao lưu một chút mà
thôi.
Nhưng cô là em gái tại sao chính mình lại không có thể hiểu được cả chị
của mình ? Không hiểu nổi?
“Em đã nói với chị qua bao nhiêu lần, không nên cùng những người kia mà
giao hảo, nhưng chị vẫn không nghe em. Xem một chút chị bây giờ thành hình dáng
ra sao?” Đan Tuyết lửa giận đùng đùng nguyên vốn phải là chị chiếu cố em mới
đúng chứ? Nhưng là bây giờ… Trời mới biết tại sao bây giờ lại ngược lại thế
này.
“Được rồi, được rồi, đừng có giống mấy bà già cổ hủ nữa, suốt ngày càm
ràm không thôi” Đan Vũ cũng tức giận, cô một buổi tối đã không ngủ còn uống đến
sắp mệt chết, về nhà còn bị em gái mắng cô co phải trêu người nào rồi?
“Nếu như chị còn như vậy,em liền mặc kệ chị!” Đan Tuyết nổi đóa, cô liều
chết liều sống kiếm tiền nuôi gia đình, mà chị chị chẳng những không giúp đỡ
còn tiêu xài hoang phí như vậy, cô làm sao bây giờ?
“Kệ ta!” Đan Vũ cũng không quay đầu lại, “Rầm ” một tiếng mạnh mẽ đóng
cửa lại.
“Mẹ…” Tiếng đóng cửa đem tiểu Nhã Kỳ từ trong mộng đẹp thức tỉnh, đôi mắt
liếc nhìn vẻ mặt tức giận mẹ. Đan Tuyết lại càng tức giận trợn mắt nhìn bé một
cái nói “Nói cho con biết bao nhiêu lần, ban ngày không cho ta là mẹ!”.
Đan Nhã Kỳ vô tội ngậm miệng lại, mắt nước mắt mũi lưng tròng. Bé mới vừa
vặn tỉnh ngủ mà thôi, hơn nữa bây giờ vừa không có người ngoài tại sao không
thể gọi mẹ? Bé hẳn là không có phạm sai lầm mới đúng chứ? Mẹ vốn là như vậy, vô
cớ giận lây sang bé.
Liếc đôi mắt hồng hồng của tiểu Nhã Kỳ, Đan Tuyết trong lòng có chút băn
khoăn. Nhưng là cô cũng không cách nào khống chế cơn giận của mình, cái nhà này
bây giờ thành hình dáng ra sao? Hơn nữa… Không biết tại sao, cứ thấy cái tiểu
nha đầu này là cô lại nhớ cái tên chết tiệt kia, cho nên… Từ khi con cô mới ra
đời cho đến bây giờ, Đan Tuyết cũng không cách nào thương yêu con giống như
tiểu bảo bối.
Có đôi khi thử nghĩ xem, thật sự có chút ít thật xin lỗi con, hài tử có
cái gì sai đâu…?
“Leng keng…” Ở thời điểm Đan Tuyết đang định đi tới ôm Nhã Kỳ một cái thì
chuông cửa vang lên.
Đan Tuyết vội vàng mở cửa, sáng sớm sẽ là ai chứ? Sẽ không phải lại là
chủ cho thuê nhà chứ? Cô mới vừa vặn trả đủ rồi tiền phòng rồi, hẳn không phải
là!
Cửa vừa mở ra, một bó hoa hồng to đỏ tươi xuất hiện ở trước mặt Đan
Tuyết, không cần nhìn cũng có thể nghe thấy được hương thơm của nó, hơn nữa bó
hoa khổng lồ như thế đứng sửng ở trước mặt, Đan Tuyết căn bản thấy không rõ
người cầm hoa bộ dạng thế nào.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét