“Ack… đến nơi này!” thời điểm đến lầu dưới, Đan Tuyết hô lên một tiếng
ngừng, cô không muốn cùng nam nhân xa lạ đi quá gần.
“Em là ở nơi này?” Chung Dịch Kỳ nhìn một chút xung quanh một nơi xốc
xếch nghi ngờ hỏi.
“Đúng, cám ơn anh đã tiễn, tôi sẽ rất nhanh trả anh tiền, đến lúc đó tôi
ngay cả tiền lợi tức cũng trả lại anh!” Đan Tuyết hơi lúng túng nói.
“Tốt, đây số điện thoại của tôi” Chung Dịch Kỳ kéo tay cô ra, cầm bút ở
trên tay của cô nhẹ nhàng viết lên số di động của mình
“Này… ?” Đan Tuyết tựa hồ có chút không rõ.
“Nếu không làm sao em tìm được tôi? Không muốn trả tiền lại rồi? !” Chung
Dịch Kỳ khẽ nhíu mày nhưng khóe miệng lại nhẹ nhàng giơ lên, cái loại cảm giác
này tựa như mờ ám để cho Đan Tuyết đột nhiên trong lúc có chút mê muội.
Nhìn người nam nhân kia lái ô-tô rời đi, Đan Tuyết mới dám thật sâu thở
ra một hơi, cảm giác nợ bị theo đuổi, thật sự rất là không thoải mái.
Mở cửa, Đan Tuyết mỏi mệt đem thân thể ném tới trên ghế sa lon, cô quá
mệt mỏi hận không được lập tức đi ngủ
“A…” Một tiếng kêu sợ hãi làm cho Đan Tuyết giống như lò xo nhảy tránh ra.
“Làm sao con ở chỗ này? Làm ta sợ muốn chết !” Đan Tuyết ngó chừng tiểu
nữ nhi trên ghế sa lon, chân mày hơi nhíu lại, lúc này bé hẳn là ở trong phòng
ngủ mới đúng.
“Mẹ…” Đan Nhã Kỳ liếc tròng mắt nhìn nữ nhân trước mắt này, thật ra thì
mình rất vô tội.
“Dì đâu? Tại sao là một mình con? Không ở trong phòng ngủ con chạy ra làm
gì?” Đan Tuyết hướng bên trong gian phòng xem một chút, không có ai.
“Không biết, con tìm không được dì, mẹ, con thật sợ hãi…” Tiểu Nhã Kỳ ánh
mắt hồng hồng, một bộ dạng muốn ngủ rồi lại không dám ngủ.
Vốn là bé là bị dì dụ dỗ ngủ, nhưng đột nhiên một tiếng đóng cửa đem bé
thức tỉnh, bé mới phát hiện trong phòng chỉ có một mình bé. Chạy đến ghế sa lon
đem thân mình dấu đi nhưng lại ngủ thiếp đi kết quả còn bị một quái vật to lớn
là mẹ yêu đè cho tỉnh.
“Nhanh đi ngủ, đừng phiền ta, mệt chết đi được” Đan Tuyết thoáng cái ngã
xuống trên ghế sa lon. Cô không muốn để ý bất luận kẻ nào, cho dù là con gái
cô.
“Mẹ… con sợ…” Nhã Kỳ thanh âm nhỏ bé nhưng mang có một chút nghẹn ngào,
bé cũng không dám lần nữa trở lại trong phòng của mình đi ngủ. Bé muốn cho mẹ
ôm nhưng bé vừa không dám nói. Bởi vì bé biết mỗi lần mẹ đi làm về, tính tình
cũng thật không tốt.
Đan Tuyết ánh mắt nhắm thật chặt, một phát bắt được bả vai tiểu Nhã Kỳ
đem con đặt bên cạnh mình, sau đó thô lỗ cầm lấy một chăn bông đem mình cùng
Nhã Kỳ đắp lên, không tới một phút đồng hồ, cô liền tiến vào giấc mộng.
Mà tiểu Nhã Kỳ thậm chí có chút ngủ không được, nằm ở trong ngực của mẹ
nghe mùi thơm của cơ thể, đây là một chuyện hạnh phúc cỡ nào a. Bé không thể
ngủ, bé tốt hơn nhớ loại mùi vị này loại hạnh phúc này.
Nếu không, lần sau còn không biết là lúc nào !
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét