Thứ Tư, 30 tháng 5, 2012

Đối kháng lão công ác ma 30


“A…?!” Khi Đan Tuyết xác nhận mình không phải là nằm mơ, mà người nam nhân trước mắt này là chân thật tồn tại. Cô nhảy dựng cả lên, trong tay ôm gối thật chặt che ở trước mặt, chuẩn bị đề phồng bất cứ tình huống nào.
Lãnh Thiên Hữu vốn nghĩ cô khi thấy hắn tới đây nhìn chằm chằm vào hắn rồi hết sức kinh ngạc, hơn nữa cực kỳ tò mò, vừa ở vào trạng thái chuẩn bị đề phòng. Đúng, đây mới là hiệu quả hắn dự liệu, đây mới là Đan Tuyết chân chính trước đây.
“Anh tại sao ở chỗ này?!” Đan Tuyết kinh ngạc, vừa căm tức vừa căm phẫn nhìn hắn, hắn làm sao giống như Âm Hồn Bất Tán?
“Tôi tại sao không thể ở chỗ này?” Lãnh Thiên Hữu từng bước tiến tới gần, ánh mắt thâm thúy chăm chú nhìn chằm chằm cô, tựa hồ muốn nhìn đến đáy lòng của cô, muốn biết trái tim của cô đang nghĩ gì.
Đan Tuyết trong lòng cảm giác một trận đau đớn, chua xót cùng hận ý! Cô hận hắn bao nhiêu, chẳng lẽ hắn không biết sao?
Cô lúc nào cũng đều muốn giết chết hắn, chẳng lẽ hắn không biết sao? Hắn tốt nhất nên trốn đi xa một chút, nếu không… Nếu không… Nếu không cô cũng không biết cô sẽ làm ra chuyện gì?
“Anh…!!!” Đan Tuyết quay đầu nhìn chung quanh một chút, không sai đây là phòng mình mới vừa tới ở tại sao hắn lại biết nơi này?
“Đây là nhà tôi, tại sao tôi không thể ở chỗ này? Còn cô thì ngược lại…” Lãnh Thiên Hữu đã đem Đan Tuyết dồn đến ghế sa lon làm cho cô không đường thối lui, mà thân thể của hắn, đã từ từ tiến tới gần cô.
“Nhà anh?Ngươi nói nhảm. Điều này sao có thể?” Đan Tuyết nhân cơ hội muốn né ra khỏi hắn nhưng một phen lại bị hắn vững vàng bắt được.
“Tại sao không hỏi xem Đan Vũ đâu?” Lãnh Thiên Hữu lạnh lùng nhìn cô, cô thế nhưng muốn né tránh mình, cô cứ như vậy chán ghét nhìn thấy mình sao?
Tốt, nếu như đã vậy hắn cũng không thể làm gì khác hơn là thành toàn cô, làm cho cô mỗi ngày đều có thể nhìn thấy mình, làm cô càng thêm chán, càng thêm tức giận.
Chỉ có trước mặt nhìn thấy cô tức giận hắn mới có thể cảm giác được thắng lợi, mới có thể cảm giác được giá trị tồn tại của mình, mới có thể có loại bỏ, có thể khống chế niềm vui thú của cô.
“Đan Vũ?!” Đan Tuyết thấp giọng nhắc lại cả người ngẩn ra không trách được chị ấy nói có việc không thể tới, không trách được chỉ ấy thần sắc bối rối, không trách được….
Cô sớm cũng biết thế gian không có bữa ăn nào là miễn phí, chẳng qua là….
“Hoan nghênh về nhà…” Lãnh Thiên Hữu lạnh lùng nhìn cô, cô nguyên vốn chính là của hắn, trừ phi hắn nói đồng ý nếu không cô cũng không thể rời hắn đi nửa bước.
“Về nhà? Lãnh Thiên Hữu! Anh có phải hay không lầm rồi?” Đan Tuyết trấn tĩnh lại, cô cũng không muốn cứ như vậy mà bị đánh ngã, không phải là chuyển nhà lần nữa sao? Không phải là thêm chút cực khổ thôi sao?
Cho dù chết, cô cũng sẽ không sống ở chỗ này nửa phút, càng sẽ không để cho hắn vô duyên vô cớ vũ nhục mình…!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét