Thứ Tư, 30 tháng 5, 2012

Đối kháng lão công ác ma 14


“Cút!” thanh âm Lãnh Thiên Hữu trong giây lát càng lớn, ánh mắt hung hăng  nhìn Đan Tuyết. Cái  nữ nhân chết tiệt này, chẳng lẽ cô không biết cô đã sớm làm hắn rối loạn hết thảy sao? ! Tim của hắn rối loạn, rối loạn !
Đan Tuyết kinh ngạc nhìn lại, lửa giận trong lòng đã sớm lan tràn đến cả cơ thể hơn nữa cơn nóng giận càng ngày càng hung hăng.
Lãnh Thiên Hữu nằm mơ cũng không nghĩ tới Đan Tuyết mạnh mẽ bắt lấy tóc của hắn, sau đó hung hăng cắn lên vai hắn, hung hăng ,hung hăng mà cắn.
Lãnh Thiên Hữu dùng sức toàn thân cũng không thể đem cô đẩy ra.
Trong nháy mắt, Đan Tuyết cảm giác được trong miệng của mình từng đợt mặn mặn, mùi vị từ từ rỉ ra, hận vào giờ khắc này không muốn buông thả.
“A…” Lãnh Thiên Hữu chịu không được cái loại đau đớn nay, mạnh mẽ mà đem Đan Tuyết đẩy ra.  Đan Tuyết lên tiếng kêu té lăn trên mặt đất, đồng thời hung hăng  hướng Lãnh Thiên Hữu trừng mắt.
Nhẹ nhàng lau đi vết máu nơi khóe miệng, Đan Tuyết nhàn nhạt cười. Cô mới không cần bại bởi hắn!
“Cút! Cút ngay đi! Đời này, đừng cho tôi thấy cô lần nữa!” Lãnh Thiên Hữu tức giận hô to hắn quyết định đời này  thật không nên gặp lại được nữ nhân này. Bởi vì sự tồn tại của cô, chỉ có thể làm cho mình càng thêm thống khổ.
“Tốt, nhớ kỹ lời anh nói!” Đan Tuyết bực tức đứng lên, sau đó cũng không quay đầu lại đi ra khỏi gian phòng như địa ngục này.
====================================
Ba năm sau, Đài Loan…
Đan Tuyết nhìn khách vào càng ngày càng nhiều, chân mày hơi nhíu lại. Hôm nay rất kỳ quái vốn là một quầy rượu thanh tĩnh làm sao đột nhiên ồn ào như thế ? !
Cũng may, cô còn có một giờ nữa là có thể thôi việc.
“Đan Tuyết, bàn 31, hai bình Chi hoa sĩ, nhanh đi…” hướng về phía quầy phục vụ  người dưới đài thấy Đan Tuyết rảnh rỗi liền la lên. Hôm nay làm ăn tốt muốn chết, mọi người cũng nhanh chóng phục vụ ,quầy rượu cũng không chậm trễ.
“Nghe rồi, lập tức đi!” Đan Tuyết bước hơi có vẻ trầm trọng  cầm lấy khay, cước bộ chậm rãi đi tới.
“Ngài ,Chi hoa sĩ, tổng cộng ba nghìn đồng!” Đan Tuyết đem rượu thả vào  trên bàn 31 cầm lấy khay chờ bọn họ trả tiền.
“Cô, cô này nhìn không tệ a…” Một người đàn ông thanh âm bỉ ổi vang lên ” tiểu mĩ nhân theo tôi uống chén này thế nào?” Một tên nam nhân mập mạp ác tâm đứng lên, muốn kéo tay Đan Tuyết đến nhưng cô nhanh nhẹn mà tránh né.
Hỗn loạn âm nhạc vang lên trong phòng Đan Tuyết tận lực khống chế tâm tình của mình. Nếu như là ở bên ngoài cô sớm đã đem khay ném tới đầu hắn.
“Tiên sinh, ba nghìn đồng, xin ngài mau trả cám ơn!” Đan Tuyết mặt ngoài bình tĩnh nói, thật ra thì cô trong lòng đã sớm ở thăm hỏi qua mười tám đời tổ tông của hắn.
“Ba nghìn? Ba vạn cũng không có vấn đề gì, chỉ cần em theo theo anh làm tốt mọi chuyện, anh liền…” hắn một bộ dáng vô sỉ nói. Đan Tuyết rút tay ra khỏi bàn tay hắn, cô sợ ô uế tay của mình.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét