“Tiên sinh, xin hãy tự trọng!” Đan Tuyết cố nén ý muốn đánh hắn cho nhừ
tử.
“Tự trọng? Anh đã rất nặng, không tin cô em thử một chút? Xem một chút
khi anh đặt ở trên người của em cảm giác có phải hay không rất nặng a? Ha ha…”
Một đống người cười như điên, Đan Tuyết thật muốn cầm lấy khay hướng đầu người
kia mà đập mà đánh cho hắn biết cái gì gọi là tự trọng. Nhưng là, cô vẫn là
nhịn xuống không có làm gì mà hướng quầy ba đi tới .
“Đứng lại! Thức thời lời thì tối nay nghe lời anh” nam nhân không sạch sẽ
với tay hướng đến người Đan Tuyết. Đan Tuyết liền hất ra một vẻ mặt chán
ghét nhìn chằm chằm người nam nhân kia.
“Xú nha đầu, cô lại không biết phân biệt? Biết đây là ai không? Hùng ca
nhìn đến cô là phúc cho cô lắm đừng có bày ra khuôn mặt không biết
xấu hổ. Giống như các cô, một ngàn đồng có thể gọi đến ba bốn người, tới đây!”
Bên cạnh nam nhân chân chó, đột nhiên bắt được tay Đan Tuyết không kịp đợi cô
phản ứng liền một tay vứt lấy cô đến bên cái người tự xưng Hùng ca kia .
“Còn muốn chạy? !” Hùng ca một tay tóm lấy cô ôm ở trong ngực khuôn mặt
hiện lên một bộ dạng đắc ý.
“Hùng ca, đúng không? !” Đan Tuyết trấn tĩnh xuống tiện tay cầm lấy trên
bàn một chai rượu, lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai mạnh mẽ hướng tới
đánh vào đầu của hắn. Trong nháy mắt máu đỏ liền chảy ra.
Nghĩ có thể chiếm tiện nghi của cô sao? Gặp quỷ đi !
Nhất thời, một mảnh hỗn độn xôn xao .Quầy rượu ban đầu tiếng động lớn rầm
rĩ không khí bắt đầu yên tĩnh lại. Hùng ca này tâm địa hắc ám ai dám chọc đến
hắn đó chính là không muốn sống .
“Cô muốn chết a!” nam nhân chân chó quăng Đan Tuyết một bạt tai vang dội,
Đồng thời tóm lấy cổ áo của cô, thuận tay cầm một bình rượu khác hướng đầu của
cô mà đập tới.
Đan Tuyết nhắm mắt, cô biết kế tiếp sẽ phát sinh cái gì. Cho dù hối hận
hành động lỗ mãng của mình, cũng đã không còn kịp rồi. Cô biết khi chai rượu
rơi xuống mình thì sẽ có đau, có chảy máu hoặc hơn là có té xỉu. Nhưng cô
có thể thay đổi cái gì sao?
Một giây, hai giây, ba giây, đang đợi chai rượu đập tới. Nhưng là chai
rượu vẫn không có rơi xuống.
Đan Tuyết từ từ mở hai mắt ra, nhưng thấy một màn kinh người.
Một người đàn ông nắm thật chặt chai rượu đáng ra phải rơi trên đầu của
cô. Đồng thời hắn tàn bạo mà liếc mắt nhìn cái nam nhân chân chó kia giận dữ
nói “Dám động cô ấy? Ngươi nhất định phải chết!” .
Không khí đột nhiên biến thành hít thở không thông. Hơi thở của nam nhân
cao ngạo khinh người, tròng mắt đen nhánh khinh mạn ,đáy mắt mơ hồ lóe ra tia đáng
sợ.
” Chung ca…?” Người được gọi là Hùng ca vốn là muốn nhìn một chút là ai
to gan như vậy kết quả vừa nhìn thấy nam nhân kia tựa như hù chính mình, hoàn
toàn không để ý tới cái trán đang chảy máu nữa.
“Chung ca?” Mọi người sợ ngây người, nam nhân mới vừa mới chuẩn bị
đập Đan Tuyết lại càng sợ hãi mặt mũi trắng bệch. Thì ra là hắn chính là
hắc đạo mọi người nghe đến tên đã sợ mất mật Chung Dịch Kỳ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét