Nước mắt cô không ngừng chảy xuống, Lãnh Thiên Hữu không phải là không
biết, hắn là uống nhiều quá, nhưng là… Hắn thật không nghĩ tới mình lại làm
chuyện như vậy.
Mặc dù giữa vợ chồng là tương đối bình thường, nhưng là… .
Nhắm mắt lại lẳng lặng nằm xuống, Lãnh Thiên Hữu trong lòng có một loại
buồn bực không nói ra.
Cô đã làm gì? Không có chẳng qua là cô mới ra đời, đối với mình đã có hận
nhưng là cô xúc phạm tới người sao? Không có, chẳng qua sự tồn tại của cô
làm cho hắn cực kỳ không thoải mái, nhưng là… Như vậy đối với cô có công bằng
sao?
Không! đây là điều cô phải nhận !
Lãnh Thiên Hữu vừa mới dâng lên lòng thương hại, khi suy nghĩ đến cái
chết của mẹ hắn thì hảo cảm với cô lập tức biến mất.
“Muốn thừa kế tài sản của Lãnh thị phải cưới Đan Tuyết làm vợ, nếu không
Lãnh thị toàn bộ tài sản sẽ thuộc về sở hữu của Đan Tuyết ” Lãnh luật sư bình
tĩnh đọc lên di chúc lãnh khốc như thế.
Lãnh Thiên Hữu nằm mơ cũng không nghĩ tới, cha hắn trước khi chết lại còn
không quên được nữ nhân kia người đã hại chết mẹ hắn . Mà cha hắn còn muốn hắn
cưới con gái của nữ nhân kia?
Hoang đường, quả thực quá hoang đường. Buồn cười trên đời này có chuyện
gì buồn cười hơn.
Lãnh thị? Hắn căn bản không cần nhưng là nếu không thực hiện di chúc tất
cả tài sản sẽ đều thuộc về sở hữu người đàn bà kia. Không! Hắn không thể, cho
dù hắn không chiếm được thì cũng không để cho người đàn bà kia nhận được! Cho
nên, hắn đã làm ra chuyện hoang đường này cả đời đời hắn cũng sẽ không bao giờ
quên: cưới Đan Tuyết làm vợ.
“Là người đàn bà kia, cô phá hư gia đình của chúng tôi, tôi hận cô .Tôi
đời này đều không thể tha thứ cho cô” mẹ hắn vừa khóc vừa nói .Thời điểm khi
hắn mười một tuổi lời nói của mẹ hắn đã khắc thật sâu ở trong lòng.
“Thiên Hữu, mẹ phải đi con phải chiếu cố mình thật tốt, nhớ kỹ… Người đàn
bà kia là người giết mẹ ” Mẹ hắn nói xong liền cả người nhảy xuống từ độ cao
trên tầng hai mươi bốn…
Lãnh Thiên Hữu ánh mắt ẩm ướt, giờ phút này hắn vẫn có thể cảm giác được
mẹ hắn đã đau khổ như thế nào.
Nghĩ được như vậy, Lãnh Thiên Hữu mạnh mẽ ngồi dậy làm Đan Tuyết sợ hết
hồn, nhanh chóng dùng y phục đem mình che lại.
Lãnh Thiên Hữu trong đôi mắt phát hỏa, thẳng tắp ngó chừng người bên
cạnh, người con gái mà hắn từng hận đến chết. Nhìn sự việc xảy ra, đây không
phải là kết quả hắn muốn .
Hắn hẳn là hận cô mới đúng, nhưng là… !
“Cút!” Lãnh Thiên Hữu lạnh lùng phun ra một chữ.
Đan Tuyết mạnh mẽ ngồi dậy hung hăng nhìn chằm chằm hắn, mà hắn vẫn lãnh
khốc như băng. Hắn mới vừa đang nói cái gì? Cút? Cô đã làm cái gì? Mặc dù cô
hận hắn hận muốn chết, mặc dù cô nằm mơ cũng không muốn xuất hiện ở chỗ này,
nhưng thật không ngờ là hắn vũ nhục cô?!
“Anh nói gì?” Đan Tuyết lạnh lùng nhìn của hắn, hắn không nên khinh người
quá đáng!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét