Đan Tuyết càng giãy dụa, hắn càng muốn cô mãnh liệt . Không thể kìm chế
được, ham muốn như muốn nổ tung kịch liệt làm hạ thân hắn đau đớn .Cởi nhanh
quần áo đến khi trên thân thể hắn và cô không còn mảnh vải, nhanh nhẹn đè lên
cơ thể trắng mềm của cô .
Mặc dù Đan Tuyết liều mạng giãy dụa nhưng cũng không làm được gì. Lãnh
Thiên Hữu không thèm để ý đến bất kể cô tức giận mắng hay khóc, chỉ nghĩ đến
dục hỏa căng tràn khí huyết đang đốt cháy thân hắn.
Nhưng là thời điểm để Đan Tuyết hiểu đạo lý này, vũ khí của hắn đã sẵn
sàng chuẩn bị tiến công.
Đan Tuyết không có chút nào chuẩn bị, thì thân thể đột nhiên cảm thấy hạ
thân một trận nóng rực cùng đau đớn xé tâm can. Sau đó không một chút ôn nhu
vật cứng của một người tiến mãnh mẽ vào lấp đầy cơ thể cô. Cô biết giờ khắc này
cô không bao giờ … là một tiểu cô nương đơn thuần nữa.
Theo nước mắt lẳng lặng chảy xuống, cô cũng yên tĩnh lại.
Đối với Đan Tuyết an tĩnh, Lãnh Thiên Hữu càng thêm điên cuồng, tựa hồ là
ở trên người cô phát tiết không ngừng chạy nước rút. Phần thân dưới rắn chắc
không ngừng tiến sâu vào cơ thể cô tựa như không thể nào đủ. Hắn cực kỳ dùng
sức cho dù Đan Tuyết đau gần chết, cho dù hắn cũng cảm thấy cô đây là lần đầu
tiên nhưng hắn biết, vào lúc này nếu là một người đàn ông hẳn là nhẹ nhàng mà
thương yêu cô hẳn là ôn nhu chăm sóc cô .
Nhưng là, hắn làm không được.
Giờ này khắc này, ở trong đầu của hắn xuất hiện chính là hình ảnh mẹ nhảy
lầu, cha trước khi lâm chung để lại di ngôn. Hắn đời này đối với nữ nhân chỉ có
hận.
Tóm lại không có bất kỳ chuyện tình nào lưu lại hình ảnh trong hắn .Trừ
thù hận cùng lãnh khốc, không có bất kỳ ấm áp cùng tình cảm.
Có lẽ là mệt mỏi có lẽ là đã đến lúc, Lãnh Thiên Hữu mãnh liệt co quắp
rung lên mấy cái sau phát ra một tiếng chìm hừ mãnh liệt đem tinh lực mãnh mẽ
bắn vào thân thể cô. Từ từ ngưng lại cả người xụi lơ nằm ở trên người Đan
Tuyết, không nhúc nhích.
Tựa hồ một thế kỷ dài như vậy trôi qua, Đan Tuyết cảm giác thân mình cảm
giác đau đớn càng ngày càng nặng. Mặc dù người nam nhân đã dừng lại động tác
của hắn, nhưng phần ấy của hắn, vẫn không nhúc nhích vẫn để trong cơ thể cô.
Mà thời gian này, Đan Tuyết thế nhưng đã quên cô có thể một tay đẩy nam
nhân đáng giận này ra. Nhưng là cô không có, đầu óc của cô trống rỗng căn bản
không có thời gian để suy tư, hoặc là làm cái gì.
Đầu óc “Ong ong” âm vang, cô nằm mơ cũng không nghĩ tới, cô Đan Tuyết sẽ
có ngày này. Ở gian phòng của mình bị nam nhân chán ghét cường bạo mình.
Mà cô còn không cách nào đem tội của hắn nói cho bất luận kẻ nào, bởi vì
bọn họ là vợ chồng. Sau khi trải qua hôn lễ xa hoa mà không kém phần long
trọng, toàn bộ mọi người đều biết hôn lễ này. Liệu ai sẽ tin tưởng chồng của cô
ở gian phòng của mình đem cô cường bạo chứ ?
Trời ạ… Chuyện hoang đường cỡ nào a! Có lẽ, đây là chuyện tình hoang
đường nhất trên thế giới sao? !
Đột nhiên, Lãnh Thiên Hữu xoay thân mình, ngã xuống bên người Đan Tuyết.
Hắn đột nhiên rời đi để cho Đan Tuyết hô hấp đột nhiên thông thuận rất nhiều.
Nếu như không phải là hạ thân đau đớn, có lẽ cô có thể tự nói với mình, đây chỉ
là một giấc mộng, chẳng qua là ác mộng mà thôi.
Nhưng là hạ thân truyền đến từng đợt nóng rực cảm giác đau đớn, lần nữa
nhắc nhở cô, đây là thật.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét