Khi Lãnh Thiên Hữu xông vào gian phòng của cô. Đan Tuyết đang cùng chị
gái Đan Vũ gọi điện thoại, khi biết được chị cô đang tiến hành trị liệu, Đan
Tuyết tâm tình thật tốt, không nghĩ đến cái nam nhân này tuy là đáng giận,
nhưng lại nói lời giữ lời.
Mặc dù không có cho cô khoản tiền kia, nhưng lại giúp đưa chị gái
vào cai nghiện ở sở cai nghiện. Từ chuyện này làm cho cô thái độ đối với hắn có
chút thay đổi.
“Cô đang làm gì đó?” Lãnh Thiên Hữu nhìn Đan Tuyết bối rối cúp điện
thoại, lạnh lùng hỏi.
Đan Tuyết trừng hắn không nói gì.
“Điếc sao? Tại sao không trả lời?” Lãnh Thiên Hữu đi đến bên cạnh, Đan
Tuyết thoáng cái nghe thấy được một mùi rượu mãnh liệt, nhất thời đề cao cảnh
giác.
“Không cần anh lo!” Đan Tuyết cự tuyệt trả lời, sau đó đột nhiên nghĩ đến
một cái vấn đề “Anh vào bằng cách nào? Phòng này của tôi! Anh đi ra
ngoài!” Thời điểm hắn từ từ nhích lại gần mình, Đan Tuyết dùng sức đẩy hắn
ra. Cô đã sớm nghe nói qua nam nhân uống rượu xong rất ư là đáng sợ!
“Phòng của cô? ! Ha ha… Ha ha… Ha ha ha…” Lãnh Thiên Hữu đột nhiên cười
to.
“Anh cười cái gì? Mau đi ra!” Đan Tuyết bị tiếng cười cùng mùi rượu trên
người của hắn thật làm cho cô rất không an tâm.
“Ta tại sao tôi phải đi ra ngoài? Đừng nói là phòng ốc này, ngay cả cô
cũng là của tôi. Cô nói cho tôi biết tại sao tôi lại phải đi ra ngoài?” Lãnh
Thiên Hữu lạnh lùng nói. Đồng thời cả thân thể đưa lưng về phía giường, đột
nhiên té xuống.
Cùng lúc đó, Đan Tuyết “A” kinh kêu một tiếng cả người cũng ngã theo nằm
úp sấp xuống trên giường. Hóa ra là Lãnh Thiên Hữu khi té xuống đồng thời một
phát bắt được tay cô làm cho hai người đồng thời cùng ngã xuống trên giường.
Đan Tuyết nhanh chóng bò dậy, nhưng lại bị một thân thể vững vàng khống
chế được. Cô còn không kịp phản ứng liền bị bàn tay to kéo về phía trên lồng
ngực Lãnh Thiên Hữu.
“Anh làm gì? Mau buông ra a!” Đan Tuyết tức giận hô to, hơn nữa liều mạng
nghĩ muốn tránh thoát hắn, tuy nhiên chỉ là vô công.
“Làm gì? Ha ha… Ha ha… Côi nói giữa vợ chồng có thể làm những gì?” Lãnh
Thiên Hữu xoay thân mình, vững vàng đem Đan Tuyết đặt ở phía dưới thân dùng hai
tròng mắt sâu không lường chăm chú nhìn cô.
“Không được!” Đan Tuyết kinh hô, hắn rốt cuộc đang nói cái gì? Giữa vợ
chồng? Bọn họ coi là vợ chồng sao? Huống chi bọn họ đã sớm nói qua, cô chỉ là
bán hôn nhân không bán thân. Hắn rốt cuộc có biết hay không hắn đang làm gì đó?
Nhưng đôi tay Lãnh Thiên Hữu sớm lại bắt đầu không an phận, môi của
hắn hướng Đan Tuyết không có chút nào chuẩn bị thoáng cái đã đặt lên lên đôi
môi không an phận của cô.
“Anh cút ngay!” Đan Tuyết tức giận mắng.
Lãnh Thiên Hữu tựa hồ không có nghe thấy gì, cả người tựa hồ giống như ác
ma điên cuồng mà mút lấy mỗi một tấc da thịt của cô, từ trán đến môi tới vùng
cổ trắng mịn, cho đến hai bầu ngực đầy đặn của cô.
Hắn không có bỏ qua cho bất kỳ một chỗ nào .
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét