Ngụy Thành Tuấn và Hạ Ngữ Hàm chính thức quen nhau.
Tuy rằng đã xác nhận được tình cảm của nhau, nhưng vẫn chưa công khai bởi vì Hạ Ngữ Hàm nói cô còn chưa chuẩn bị cho việc công khai tình cảm giữa hai người, Ngụy Thành Tuấn tôn trọng quyết định của cô.
Tuy rằng cô quyết định không nên suy nghĩ nhiều, thuận theo trái tim mình cùng Thành Tuấn yêu nhau, nhưng cô còn chưa thật sự chuẩn bị tâm lý cho việc công khai tình cảm của họ, không biết nếu đồng nghiệp trong công ty biết cô cùng tổng giám đốc yêu đương thì sẽ thế nào? Dù sao bọn họ đã ở bên nhau, cũng không cần phải công khai nhanh như vậy.
Công khai chuyện tình cảm hay không, Ngụy Thành Tuấn để cho cô quyết định, nhưng chuyện hẹn hò riêng tư thì lại chỉ cần anh nói là coi như xong. Thứ 6 mỗi tuần, sau khi hết giờ làm việc, cho tài liệu vào cặp, anh liền lừa gạt đem cô về nhà qua đêm, đối với tình yêu cuồng nhiệt giữa hai người mà nói, chỉ có thể hình dung là thật ngọt ngào.
Sáng thứ 7, Hạ Ngữ Hàm làm bữa sáng, khi đang định vào phòng gọi Ngụy Thành Tuấn, đã thấy anh đến bên bàn ăn, trên người mặc áo sơmi màu xám, caravat sọc màu xanh hải quân, trông thật hào hoa, phong nhã.
Tuy rằng đã xác nhận được tình cảm của nhau, nhưng vẫn chưa công khai bởi vì Hạ Ngữ Hàm nói cô còn chưa chuẩn bị cho việc công khai tình cảm giữa hai người, Ngụy Thành Tuấn tôn trọng quyết định của cô.
Tuy rằng cô quyết định không nên suy nghĩ nhiều, thuận theo trái tim mình cùng Thành Tuấn yêu nhau, nhưng cô còn chưa thật sự chuẩn bị tâm lý cho việc công khai tình cảm của họ, không biết nếu đồng nghiệp trong công ty biết cô cùng tổng giám đốc yêu đương thì sẽ thế nào? Dù sao bọn họ đã ở bên nhau, cũng không cần phải công khai nhanh như vậy.
Công khai chuyện tình cảm hay không, Ngụy Thành Tuấn để cho cô quyết định, nhưng chuyện hẹn hò riêng tư thì lại chỉ cần anh nói là coi như xong. Thứ 6 mỗi tuần, sau khi hết giờ làm việc, cho tài liệu vào cặp, anh liền lừa gạt đem cô về nhà qua đêm, đối với tình yêu cuồng nhiệt giữa hai người mà nói, chỉ có thể hình dung là thật ngọt ngào.
Sáng thứ 7, Hạ Ngữ Hàm làm bữa sáng, khi đang định vào phòng gọi Ngụy Thành Tuấn, đã thấy anh đến bên bàn ăn, trên người mặc áo sơmi màu xám, caravat sọc màu xanh hải quân, trông thật hào hoa, phong nhã.
Hai người cùng nhau ngồi xuống ăn sáng.
“Ngữ Hàm, thật sự không cần anh cùng em về nhà sao? Hôm nay là sinh nhật ông nội của em......”
“Thật sự không cần, anh bận việc của anh, mà em cũng còn chưa đề cập với người nhà chuyện chúng ta quen nhau, cho nên anh không cần bận tâm.” Cô nói tuần này phải về nhà, đây đã là lần thứ ba anh hỏi cô về chuyện này.
Tuy rằng mẹ hy vọng cô có thể đưa bạn trai về nhà, nhưng cô còn chưa nói với người nhà là cô đã chia tay với bạn trai cũ, sau đó lập tức đã có người mới, sự tình trở nên có chút phức tạp, bởi vậy Thành Tuấn có việc không có cách nào cùng cô trở về cũng tốt, bởi vì cô không biết nên giải thích như thế nào với người thân.
“Có lẽ anh nên mua một ít quà.” Ngụy Thành Tuấn nói.
“Thành Tuấn, thật sự không cần, chờ sau này khi anh chính thức đến nhà của em chào hỏi, lúc đấy mới mua quà cũng được mà.”
“Vậy à?”
“Vâng.” Hạ Ngữ Hàm cười cười gật đầu.
Hai người ăn xong bữa sáng, cùng đi ra cửa, Ngụy Thành Tuấn lái xe đưa cô đến nhà ga.
“Thành Tuấn, cám ơn anh đưa em đến nhà ga.”
“Em đi một mình không sao chứ?”
"Đương nhiên là không sao rồi, tốt nghiệp trung học em đã lên Đài Bắc học đại học, cũng đã 8 năm rồi.Mỗi lần em về nhà cũng đều một mình ngồi xe về như vầy, cho nên anh không cần lo lắng.” Cô cam đoan, không muốn anh lo lắng vì cô.
Ngụy Thành Tuấn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô. Đúng vậy, cô cũng không yếu đuối, thậm chí có thể nói là rất tự lập, anh chỉ là có chút luyến tiếc không muốn xa cô.
Hạ Ngữ Hàm nhìn anh, sau đó hôn lên khuôn mặt tuấn tú của anh. “Ngày mai là em về rồi, lại còn sẽ mang đặc sản quê em lên cho anh ăn nữa kìa.”
Cô thông minh thấu hiểu lòng anh như vậy, anh cũng hôn đáp trả lại cô một cái thắm thiết.“Vậy em phải cẩn thận một chút.”
“Em biết rồi, anh cũng vậy.”
Cô xách theo hành lý xuống xe, mỉm cười, vẫy vẫy tay rồi đi vào nhà ga.
Ngụy Thành Tuấn nhìn hình dáng mảnh khảnh của cô dần dần biến mất, lòng nặng trịch, sau đó quay xe rời đi.
Bẩy giờ tối, Ngụy Thành Tuấn chấm dứt một ngày làm việc về nhà, anh mở đèn phòng khách, đem cặp tài liệu bỏ xuống ghế, vào nhà bếp lấy nước uống, vừa mới uống, điện thoại trong phòng khách liền vang lên, là điện thoại của cha mẹ anh ở Anh gọi về.
Cha anh thường hỏi anh công việc thế nào, sau đó cười nói con của ông thực vĩ đại, không cần ông quan tâm, tiếp theo là nói chuyện với mẹ của anh, nghe qua tinh thần của bà cũng không tệ lắm.
“Thành Tuấn, con có muốn sắp xếp một kỳ nghỉ bay sang Anh thăm ba mẹ không? Ba mẹ cũng lâu rồi không có gặp con.” Bà Ngụy nói.
“Con sẽ sắp xếp ngày nghỉ.” Cơ thể mẹ anh không tốt lắm, không thể ngồi máy bay lâu, bởi vậy hơn phân nửa đều là anh bay đi Anh gặp họ.
“Thành Tuấn, nếu có thể, mẹ hy vọng con không cần mải mê vì công việc như vậy, nhanh kết hôn, rồi cho ba mẹ có cháu bế.” Đối với bà Ngụy mà nói, bà rất muốn thấy anh nhanh nhanh lập gia đình.
Ngụy Thành Tuấn nói. “Mẹ à, con đã có bạn gái rồi.”
“Thật sao? Ai da, con trai à, con làm cho mẹ trẻ lại mười tuổi rồi đó nha. Có bạn gái từ khi nào? Sao lúc trước không có nghe con nói qua?”
“Chúng con mới quen nhau gần đây.”
“Thật à? Là cô gái như thế nào?”Khó khăn lắm mới nghe con nói có bạn gái, bà Ngụy hưng phấn hỏi.
“Cô ấy là một cô gái rất bình thường, chỉ là cô ấy luôn mỉm cười rất ngọt ngào, nhìn cô ấy, trong lòng con rất bình yên, cảm thấy rất hạnh phúc.” Ngụy Thành Tuấn nói ra cảm giác trong lòng.
“Xem ra con rất thích người ta nha, tự nhiên có thể nói ra những lời lãng mạn như vậy.” bà Ngụy cảm thấy vui còn hơn con trai.“Thành Tuấn, có muốn đưa bạn gái cùng đến Anh quốc không? Mẹ sẽ chuẩn bị đại tiệc chờ các con.”
“Con biết rồi, con sẽ hỏi ý cô ấy.” Có lẽ cô ấy sẽ lại sẽ nói chưa có chuẩn bị tâm lý, nếu cô đồng ý, anh sẽ rất vui vẻ đưa cô cùng đi Anh quốc gặp cha mẹ mình.
Gác điện thoại, Ngụy Thành Tuấn uống cạn ly nước trên tay, trong phòng thật im lặng, anh nhìn về phía nhà bếp. Nhớ lại hôm qua, dáng vóc nhỏ nhắn của Ngữ Hàm vì anh xuống bếp nấu thức ăn, cô mặc tạp dề, vừa xinh đẹp lại vừa đáng yêu.
Anh đi qua ôm cô, không biết hôn lên bao nhiêu lần, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy hờn dỗi lên án đều là anh hại cô đã quên bỏ thêm muối, nên không thể ăn, anh sẽ trách, kết quả cuối cùng anh đem đồ ăn cô nấu đem ăn sạch. Cảm giác hư không tịch mịch không ngừng tản ra, phòng khách tĩnh lặng khiến anh càng nhớ cô, muốn ôm cô vào trong ngực. Rõ ràng buổi sáng vừa gặp, nhưng anh lại như thế nhớ cô. Cô có như vậy không? Cô có hay không cũng đang nghĩ về anh?
Mười giờ tối, Hạ Ngữ Hàm nằm ở trên giường, vẫn nhìn di động, cô có nên gọi điện thoại cho Thành Tuấn không? Nhưng là nếu anh đang làm việc, có thể hay không làm ảnh hưởng đến anh ?
Nông dân bình thường đi ngủ rất sớm, bà nội cô mười giờ là đã lên giường ngủ, bất quá hôm nay là sinh nhật cha cô, ông vui vẻ uống nhiều mấy chén!
Cô cầm điện thoại xem, bên trong có vài hình cô thừa dịp Ngụy Thành Tuấn ngủ chụp lại. Anh ngay cả ngủ cũng thật đẹp, cái mũi cao, hình dáng tuấn tú, cô may mắn chụp lại được.
Đột nhiên di động vang lên, làm cô giật mình, nhìn thấy trên màn hình là tên bạn trai, cô vui sướng không thôi.
“Em đã ngủ chưa?”
“Còn chưa.” Người đán ông có tiếng nói ôn trầm truyền đến, trong ngực cô nổi lên cảm giác ngọt ngào. Cô một tay cầm điện thoại, một tay đặt ở ngực, cảm giác tim đập nhanh thật nhanh.
“Vậy em đang làm cái gì?”
“Em ở phòng chuẩn bị muốn ngủ.”
“Nghĩ tới anh sao?”
Thẳng thắn! Hạ Ngữ Hàm rõ ràng nghe thấy được tim mình đang đập kịch liệt.
“Ngữ Hàm, nghĩ tới anh sao?”
“Phải, đang nghĩ tới anh.” Cô nhớ anh, cô nhịn không được thành thực nói, bởi vì cô thật sự rất nhớ anh.
“Anh đang ở dưới lầu, muốn hay không đi ra gặp anh?”
“Cái gì?” Anhở dưới lầu? Hạ Ngữ Hàm mở cửa sổ, quả thực thấy thân ảnh cao lớn kia đang đứng dưới ngọn đèn đường trước của nhà cô, anh thoạt nhìn có chút mệt mỏi, nhưng như trước vẫn rất anh tuấn.
Mười một rưỡi đêm,đèn trong phòng khách lại lần nữa sáng đèn, bởi vì bạn trai của con gái đến.
Cha mẹ Hạ Ngữ Hàm đều ở phòng khách nghênh đón vị khách tới muộn này, ông bà nội bởi vì tuổi lớn, bởi vậy sẽ không đánh thức ông bà..
“Ba, mẹ, anh, chị dâu, anh ấy là bạn trai con, tên là Ngụy Thành Tuấn.”
Phòng khách ngoại trừ Hạ Ngữ Hàm, bốn người đều choáng váng, bởi vì Ngụy Thành Tuấn thoạt nhìn giống như là một thương nhân thành đạt, hơn nữa bộ dạng cũng rất tuấn tú, đặc biệt mẹ cô có chút kinh ngạc, rất nhiều cũng cảm thấy có chút hoang mang – con gái trước kia không phải nói bạn trai nó tên gọi Trạch Nguyên?
Tuy rằng bị đánh thức, nhưng thấy bạn trai của con gái tuấn tú lịch sự, hơn nữa rất có tâm, làm việc cả một ngày vất vả rồi xong việc lại chạy tới đây, có vẻ thận trọng và chín chắn, làm cho cả gia đình họ Hạ thực yên tâm.
Hạ mẫu cùng Hạ Ngữ Hàm đem đồ ăn của bữa tối hâm nóng ,mọi người lại vây quanh bàn ăn nói chuyện phiếm, Hạ phụ vui vẻ cùng Ngụy Thành Tuấn uống rượu, tuy rằng là lần đầu tiên gặp mặt, nhưng rất nhanh đã thân thiện.
“Đúng rồi, Thành Tuấn, con là đang làm cái gì?” Hạ phụ hỏi.
“Dạ.” Ngụy Thành Tuấn nhìn mắt Hạ Ngữ Hàm,“Con cùng Ngữ Hàm làm cùng công ty.”
“Làm cùng công ty?” Hạ phụ cảm thấy là lạ,“Nhưng là tiểu Hàm trước kia không phải nói con có công ty làm về mạng, con mới đổi công việc?”
Hạ Ngữ Hàm không thể không nói.“Ba, kỳ thật con với bạn trai trước đã chia tay, sau cùng Thành Tuấn quen nhau, anh ấy là ông chủ của con.”
“Ông chủ của con?” Hạ người nhà lại kêu lên.
Anh trai của cô hỏi. “Tiểu Hàm, em nói Thành Tuấn là ông chủ của em, đó không phải là tổng giám đốc của tập đoàn Hán Dương? Nha, khó trách anh vừa nghe qua tên Ngụy Thành Tuấn thì thấy giống như đã nghe qua ở đâu rồi, không nghĩ tới chính là vị tổng giám đốc trẻ tuổi lợi hại.”
“Con, anh ta rất lợi hại?” Hạ phụ thấp giọng hỏi.
“Rất lợi hại, hơn nữa cũng rất nhiều tiền.” Hạ đại ca cũng nhỏ giọng trả lời, nhưng mọi người đều nghe được.
“Anh là ông chủ lớn?”
“Vâng, là ông chủ rất lớn rất lớn.”
“Lớn thế nao?”
“Có thể mua hết thị trấn nhỏ này của chúng ta cũng không có vấn đề.”
Hạ mẫu cùng hạ đại tẩu một bên nghe, một bên nhìn anh chàng đẹp trai đang ngây ngô cười.
Ngụy Thành Tuấn cười cười. “Kỳ thật mọi người không cần để ý thân phận của con, đối mọi người mà nói, con cũng chỉ là bạn trai của Ngữ Hàm mà thôi, không có gì đặc biệt.”
Hạ phụ nghe anh nói như vậy, vỗ vỗ vai của anh, sang sảng cười nói: “Tiểu tử, ta thích con, ha ha ha.”
Hạ phụ cười như vậy, mọi người cười theo, trên bàn cơm một mảnh hoà thuận vui vẻ.
Hạ Ngữ Hàm cũng yên tâm. Cô thực lo lắng người nhà không biết người nhà sẽ thế nào đối mặt với chuyện cô cùng ông chủ yêu đương, may mắn mọi người đều thực thích Thành Tuấn.
Mãi cho đến mười hai giờ đêm, mọi người mới tận hứng trở về phòng ngủ, cô mang bạn trai đi vào phòng khách ở lầu 2.
Tiến vào phòng, Ngụy Thành Tuấn ôm lấy cô, nhiệt liệt hôn cô.
“Thành Tuấn, em không nghĩ là anh sẽ đến. “Cho tới bây giờ, cô vẫn là cảm thấy thực ngạc nhiên.
“Chưa nói qua với em một tiếng đã đến, anh có mang đến vấn đề phức tạp sao?”
“Không có, kỳ thật em thật sung sướng, anh đã đến rồi.” Làm việc một ngày hẳn là mệt chết đi, nhưng anh vẫn là tới rồi, làm cho cô thực cảm động, ở trong lòng anh, cảm thấy thực hạnh phúc.
“Anh thật vui vì người nhà em cũng thích anh.” Ngụy Thành Tuấn thật vui sướng, mọi người không trách anh hơn nửa đêm chạy tới, ngược lại thực nhiệt tình chiêu đãi, làm cho anh có cảm giác ấm áp vô cùng.
“Vậy anh có chú ý tới mẹ em sao? Cô có phải hay không cùng em nói giống nhau, tựa như bà bán mì hoành thánh, đều nhìn anh đến choáng váng, ha ha.”
Ngụy Thành Tuấn nhìn khuôn mặt cười đến ngọt ngào của cô, trái tim vừa cảm thấy cô đơn từ tối đến giờ cũng ko còn nữa, anh ôm chặt cô,“Anh yêu em, Ngữ Hàm.”
“Em cũng yêu anh.” Nói xong, cô thẹn thùng đem mặt chôn ở trong lòng anh.
Lòng anh giao động không thôi.“Ngữ Hàm,anh hôm nay nhất định phải ngủ khách phòng sao?”
Hạ Ngữ Hàm khuôn mặt nhỏ nanh bổng đỏ bừng, anh để cho cô thấy dục vọng rõ ràng, hại cô cả người cũng nóng lên.
“Chúng ta vụng trộm đến phòng em đi.” Cô vẻ mặt thẹn thùng.
“Được.”
Bàn tay nhỏ bé của cô nắm lấy bàn tay to lớn của anh,vụng trộm đem nam nhân cao lớn mang về phòng của mình.
Này một đêm, hai người cùng nhau lên đỉnh, mà hai trái tim cũng hòa hợp cùng nhau.
“Ngữ Hàm, thật sự không cần anh cùng em về nhà sao? Hôm nay là sinh nhật ông nội của em......”
“Thật sự không cần, anh bận việc của anh, mà em cũng còn chưa đề cập với người nhà chuyện chúng ta quen nhau, cho nên anh không cần bận tâm.” Cô nói tuần này phải về nhà, đây đã là lần thứ ba anh hỏi cô về chuyện này.
Tuy rằng mẹ hy vọng cô có thể đưa bạn trai về nhà, nhưng cô còn chưa nói với người nhà là cô đã chia tay với bạn trai cũ, sau đó lập tức đã có người mới, sự tình trở nên có chút phức tạp, bởi vậy Thành Tuấn có việc không có cách nào cùng cô trở về cũng tốt, bởi vì cô không biết nên giải thích như thế nào với người thân.
“Có lẽ anh nên mua một ít quà.” Ngụy Thành Tuấn nói.
“Thành Tuấn, thật sự không cần, chờ sau này khi anh chính thức đến nhà của em chào hỏi, lúc đấy mới mua quà cũng được mà.”
“Vậy à?”
“Vâng.” Hạ Ngữ Hàm cười cười gật đầu.
Hai người ăn xong bữa sáng, cùng đi ra cửa, Ngụy Thành Tuấn lái xe đưa cô đến nhà ga.
“Thành Tuấn, cám ơn anh đưa em đến nhà ga.”
“Em đi một mình không sao chứ?”
"Đương nhiên là không sao rồi, tốt nghiệp trung học em đã lên Đài Bắc học đại học, cũng đã 8 năm rồi.Mỗi lần em về nhà cũng đều một mình ngồi xe về như vầy, cho nên anh không cần lo lắng.” Cô cam đoan, không muốn anh lo lắng vì cô.
Ngụy Thành Tuấn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô. Đúng vậy, cô cũng không yếu đuối, thậm chí có thể nói là rất tự lập, anh chỉ là có chút luyến tiếc không muốn xa cô.
Hạ Ngữ Hàm nhìn anh, sau đó hôn lên khuôn mặt tuấn tú của anh. “Ngày mai là em về rồi, lại còn sẽ mang đặc sản quê em lên cho anh ăn nữa kìa.”
Cô thông minh thấu hiểu lòng anh như vậy, anh cũng hôn đáp trả lại cô một cái thắm thiết.“Vậy em phải cẩn thận một chút.”
“Em biết rồi, anh cũng vậy.”
Cô xách theo hành lý xuống xe, mỉm cười, vẫy vẫy tay rồi đi vào nhà ga.
Ngụy Thành Tuấn nhìn hình dáng mảnh khảnh của cô dần dần biến mất, lòng nặng trịch, sau đó quay xe rời đi.
Bẩy giờ tối, Ngụy Thành Tuấn chấm dứt một ngày làm việc về nhà, anh mở đèn phòng khách, đem cặp tài liệu bỏ xuống ghế, vào nhà bếp lấy nước uống, vừa mới uống, điện thoại trong phòng khách liền vang lên, là điện thoại của cha mẹ anh ở Anh gọi về.
Cha anh thường hỏi anh công việc thế nào, sau đó cười nói con của ông thực vĩ đại, không cần ông quan tâm, tiếp theo là nói chuyện với mẹ của anh, nghe qua tinh thần của bà cũng không tệ lắm.
“Thành Tuấn, con có muốn sắp xếp một kỳ nghỉ bay sang Anh thăm ba mẹ không? Ba mẹ cũng lâu rồi không có gặp con.” Bà Ngụy nói.
“Con sẽ sắp xếp ngày nghỉ.” Cơ thể mẹ anh không tốt lắm, không thể ngồi máy bay lâu, bởi vậy hơn phân nửa đều là anh bay đi Anh gặp họ.
“Thành Tuấn, nếu có thể, mẹ hy vọng con không cần mải mê vì công việc như vậy, nhanh kết hôn, rồi cho ba mẹ có cháu bế.” Đối với bà Ngụy mà nói, bà rất muốn thấy anh nhanh nhanh lập gia đình.
Ngụy Thành Tuấn nói. “Mẹ à, con đã có bạn gái rồi.”
“Thật sao? Ai da, con trai à, con làm cho mẹ trẻ lại mười tuổi rồi đó nha. Có bạn gái từ khi nào? Sao lúc trước không có nghe con nói qua?”
“Chúng con mới quen nhau gần đây.”
“Thật à? Là cô gái như thế nào?”Khó khăn lắm mới nghe con nói có bạn gái, bà Ngụy hưng phấn hỏi.
“Cô ấy là một cô gái rất bình thường, chỉ là cô ấy luôn mỉm cười rất ngọt ngào, nhìn cô ấy, trong lòng con rất bình yên, cảm thấy rất hạnh phúc.” Ngụy Thành Tuấn nói ra cảm giác trong lòng.
“Xem ra con rất thích người ta nha, tự nhiên có thể nói ra những lời lãng mạn như vậy.” bà Ngụy cảm thấy vui còn hơn con trai.“Thành Tuấn, có muốn đưa bạn gái cùng đến Anh quốc không? Mẹ sẽ chuẩn bị đại tiệc chờ các con.”
“Con biết rồi, con sẽ hỏi ý cô ấy.” Có lẽ cô ấy sẽ lại sẽ nói chưa có chuẩn bị tâm lý, nếu cô đồng ý, anh sẽ rất vui vẻ đưa cô cùng đi Anh quốc gặp cha mẹ mình.
Gác điện thoại, Ngụy Thành Tuấn uống cạn ly nước trên tay, trong phòng thật im lặng, anh nhìn về phía nhà bếp. Nhớ lại hôm qua, dáng vóc nhỏ nhắn của Ngữ Hàm vì anh xuống bếp nấu thức ăn, cô mặc tạp dề, vừa xinh đẹp lại vừa đáng yêu.
Anh đi qua ôm cô, không biết hôn lên bao nhiêu lần, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy hờn dỗi lên án đều là anh hại cô đã quên bỏ thêm muối, nên không thể ăn, anh sẽ trách, kết quả cuối cùng anh đem đồ ăn cô nấu đem ăn sạch. Cảm giác hư không tịch mịch không ngừng tản ra, phòng khách tĩnh lặng khiến anh càng nhớ cô, muốn ôm cô vào trong ngực. Rõ ràng buổi sáng vừa gặp, nhưng anh lại như thế nhớ cô. Cô có như vậy không? Cô có hay không cũng đang nghĩ về anh?
Mười giờ tối, Hạ Ngữ Hàm nằm ở trên giường, vẫn nhìn di động, cô có nên gọi điện thoại cho Thành Tuấn không? Nhưng là nếu anh đang làm việc, có thể hay không làm ảnh hưởng đến anh ?
Nông dân bình thường đi ngủ rất sớm, bà nội cô mười giờ là đã lên giường ngủ, bất quá hôm nay là sinh nhật cha cô, ông vui vẻ uống nhiều mấy chén!
Cô cầm điện thoại xem, bên trong có vài hình cô thừa dịp Ngụy Thành Tuấn ngủ chụp lại. Anh ngay cả ngủ cũng thật đẹp, cái mũi cao, hình dáng tuấn tú, cô may mắn chụp lại được.
Đột nhiên di động vang lên, làm cô giật mình, nhìn thấy trên màn hình là tên bạn trai, cô vui sướng không thôi.
“Em đã ngủ chưa?”
“Còn chưa.” Người đán ông có tiếng nói ôn trầm truyền đến, trong ngực cô nổi lên cảm giác ngọt ngào. Cô một tay cầm điện thoại, một tay đặt ở ngực, cảm giác tim đập nhanh thật nhanh.
“Vậy em đang làm cái gì?”
“Em ở phòng chuẩn bị muốn ngủ.”
“Nghĩ tới anh sao?”
Thẳng thắn! Hạ Ngữ Hàm rõ ràng nghe thấy được tim mình đang đập kịch liệt.
“Ngữ Hàm, nghĩ tới anh sao?”
“Phải, đang nghĩ tới anh.” Cô nhớ anh, cô nhịn không được thành thực nói, bởi vì cô thật sự rất nhớ anh.
“Anh đang ở dưới lầu, muốn hay không đi ra gặp anh?”
“Cái gì?” Anhở dưới lầu? Hạ Ngữ Hàm mở cửa sổ, quả thực thấy thân ảnh cao lớn kia đang đứng dưới ngọn đèn đường trước của nhà cô, anh thoạt nhìn có chút mệt mỏi, nhưng như trước vẫn rất anh tuấn.
Mười một rưỡi đêm,đèn trong phòng khách lại lần nữa sáng đèn, bởi vì bạn trai của con gái đến.
Cha mẹ Hạ Ngữ Hàm đều ở phòng khách nghênh đón vị khách tới muộn này, ông bà nội bởi vì tuổi lớn, bởi vậy sẽ không đánh thức ông bà..
“Ba, mẹ, anh, chị dâu, anh ấy là bạn trai con, tên là Ngụy Thành Tuấn.”
Phòng khách ngoại trừ Hạ Ngữ Hàm, bốn người đều choáng váng, bởi vì Ngụy Thành Tuấn thoạt nhìn giống như là một thương nhân thành đạt, hơn nữa bộ dạng cũng rất tuấn tú, đặc biệt mẹ cô có chút kinh ngạc, rất nhiều cũng cảm thấy có chút hoang mang – con gái trước kia không phải nói bạn trai nó tên gọi Trạch Nguyên?
Tuy rằng bị đánh thức, nhưng thấy bạn trai của con gái tuấn tú lịch sự, hơn nữa rất có tâm, làm việc cả một ngày vất vả rồi xong việc lại chạy tới đây, có vẻ thận trọng và chín chắn, làm cho cả gia đình họ Hạ thực yên tâm.
Hạ mẫu cùng Hạ Ngữ Hàm đem đồ ăn của bữa tối hâm nóng ,mọi người lại vây quanh bàn ăn nói chuyện phiếm, Hạ phụ vui vẻ cùng Ngụy Thành Tuấn uống rượu, tuy rằng là lần đầu tiên gặp mặt, nhưng rất nhanh đã thân thiện.
“Đúng rồi, Thành Tuấn, con là đang làm cái gì?” Hạ phụ hỏi.
“Dạ.” Ngụy Thành Tuấn nhìn mắt Hạ Ngữ Hàm,“Con cùng Ngữ Hàm làm cùng công ty.”
“Làm cùng công ty?” Hạ phụ cảm thấy là lạ,“Nhưng là tiểu Hàm trước kia không phải nói con có công ty làm về mạng, con mới đổi công việc?”
Hạ Ngữ Hàm không thể không nói.“Ba, kỳ thật con với bạn trai trước đã chia tay, sau cùng Thành Tuấn quen nhau, anh ấy là ông chủ của con.”
“Ông chủ của con?” Hạ người nhà lại kêu lên.
Anh trai của cô hỏi. “Tiểu Hàm, em nói Thành Tuấn là ông chủ của em, đó không phải là tổng giám đốc của tập đoàn Hán Dương? Nha, khó trách anh vừa nghe qua tên Ngụy Thành Tuấn thì thấy giống như đã nghe qua ở đâu rồi, không nghĩ tới chính là vị tổng giám đốc trẻ tuổi lợi hại.”
“Con, anh ta rất lợi hại?” Hạ phụ thấp giọng hỏi.
“Rất lợi hại, hơn nữa cũng rất nhiều tiền.” Hạ đại ca cũng nhỏ giọng trả lời, nhưng mọi người đều nghe được.
“Anh là ông chủ lớn?”
“Vâng, là ông chủ rất lớn rất lớn.”
“Lớn thế nao?”
“Có thể mua hết thị trấn nhỏ này của chúng ta cũng không có vấn đề.”
Hạ mẫu cùng hạ đại tẩu một bên nghe, một bên nhìn anh chàng đẹp trai đang ngây ngô cười.
Ngụy Thành Tuấn cười cười. “Kỳ thật mọi người không cần để ý thân phận của con, đối mọi người mà nói, con cũng chỉ là bạn trai của Ngữ Hàm mà thôi, không có gì đặc biệt.”
Hạ phụ nghe anh nói như vậy, vỗ vỗ vai của anh, sang sảng cười nói: “Tiểu tử, ta thích con, ha ha ha.”
Hạ phụ cười như vậy, mọi người cười theo, trên bàn cơm một mảnh hoà thuận vui vẻ.
Hạ Ngữ Hàm cũng yên tâm. Cô thực lo lắng người nhà không biết người nhà sẽ thế nào đối mặt với chuyện cô cùng ông chủ yêu đương, may mắn mọi người đều thực thích Thành Tuấn.
Mãi cho đến mười hai giờ đêm, mọi người mới tận hứng trở về phòng ngủ, cô mang bạn trai đi vào phòng khách ở lầu 2.
Tiến vào phòng, Ngụy Thành Tuấn ôm lấy cô, nhiệt liệt hôn cô.
“Thành Tuấn, em không nghĩ là anh sẽ đến. “Cho tới bây giờ, cô vẫn là cảm thấy thực ngạc nhiên.
“Chưa nói qua với em một tiếng đã đến, anh có mang đến vấn đề phức tạp sao?”
“Không có, kỳ thật em thật sung sướng, anh đã đến rồi.” Làm việc một ngày hẳn là mệt chết đi, nhưng anh vẫn là tới rồi, làm cho cô thực cảm động, ở trong lòng anh, cảm thấy thực hạnh phúc.
“Anh thật vui vì người nhà em cũng thích anh.” Ngụy Thành Tuấn thật vui sướng, mọi người không trách anh hơn nửa đêm chạy tới, ngược lại thực nhiệt tình chiêu đãi, làm cho anh có cảm giác ấm áp vô cùng.
“Vậy anh có chú ý tới mẹ em sao? Cô có phải hay không cùng em nói giống nhau, tựa như bà bán mì hoành thánh, đều nhìn anh đến choáng váng, ha ha.”
Ngụy Thành Tuấn nhìn khuôn mặt cười đến ngọt ngào của cô, trái tim vừa cảm thấy cô đơn từ tối đến giờ cũng ko còn nữa, anh ôm chặt cô,“Anh yêu em, Ngữ Hàm.”
“Em cũng yêu anh.” Nói xong, cô thẹn thùng đem mặt chôn ở trong lòng anh.
Lòng anh giao động không thôi.“Ngữ Hàm,anh hôm nay nhất định phải ngủ khách phòng sao?”
Hạ Ngữ Hàm khuôn mặt nhỏ nanh bổng đỏ bừng, anh để cho cô thấy dục vọng rõ ràng, hại cô cả người cũng nóng lên.
“Chúng ta vụng trộm đến phòng em đi.” Cô vẻ mặt thẹn thùng.
“Được.”
Bàn tay nhỏ bé của cô nắm lấy bàn tay to lớn của anh,vụng trộm đem nam nhân cao lớn mang về phòng của mình.
Này một đêm, hai người cùng nhau lên đỉnh, mà hai trái tim cũng hòa hợp cùng nhau.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét