Hạ
Ngữ Hàm rời đi công ty vẫn chưa lập tức trở về, cô đến một cửa hàng gần đó để
mua quà tặng..
Sinh nhật của ông nội sắp đến, cô muốn mua một món quà sinh nhật cho ông nội, trước kia cô muốn mua ở Mỹ, nhưng ngày hôm đó ở trung tâm mua sắm không có món nào làm cô vừa ý, do đó, quyết định trở về Đài Loan để mua.
Cuối cùng cô mua một cái nón đàn ông rất đẹp, khi mua xong, quay người lại, cô nhìn thấy Vương Trạch Nguyên cùng Trầm Đình Đình, hai người cử chỉ thân mật cùng đi thang cuốn.
Cô ngây người vài giây, nhìn bọn họ chậm rãi biến mất nơi thang cuốn.
Gặp Vương Trạch Nguyên, người bạn trai cũ mà cô đã từng nghĩ đến sẽ lấy làm chồng, thấy anh cùng bạn gái mới thân mật cùng một chỗ, tâm tình của cô ngọai trừ cảm giác có một chút kinh ngạc, cũng không có cảm giác gì khác.
Rõ ràng là chuyện xảy ra không lâu, nhưng nếu không phải hôm nay tình cờ gặp, cô đều đã quên chính mình từng cùng anh có lời thề thuốt yêu đương. Nhớ ngày đó biết anh ta bắt cá hai tay, chính mình đau lòng đến cỡ nào, cô thậm chí còn chạy tới quán bar uống rượu, đó cũng là lần đầu tiên trong cuộc đời biết cảm giác say rượu.
Nhưng là khi gặp anh ta, lòng của cô hình như ngoài ý muốn, không có phập phồng, không đau đớn cũng không cảm thấy khổ sở, cô mới phát hiện, tình yêu của Ngụy Thành Tuấn làm cô bất tri bất giác vượt qua, cô thậm chí đã quên cảm giác thống khổ lúc đó.
Cô uống say, là Ngụy Thành Tuấn chăm sóc cô, anh còn giúp cô bôi thuốc thật cẩn thận chỗ bị thương, nấu cơm trưa ngày hôm sau cho cô ăn, sau thấy cô không có khẩu vị, ăn không ngon miệng, anh còn đi mua bánh ngọt cho cô ăn, mang cô đi ăn bữa tối, không tiếc đem công việc quan trọng sang một bên, chỉ vì muốn làm cho tinh thần cô phấn khởi. Mặc kệ chuyện gì xảy ra, anh luôn luôn ở bên cạnh cô.
Cô không phải không biết anh đối xử với cô rất tốt, đặc biệt sau chuyến công tác ở Mỹ trở về, anh vẫn tuân thủ hứa hẹn, kiên nhẫn chờ cô trả lời, thậm chí đối xử với cô rất tốt.
Anh thích em, Hạ Ngữ Hàm.
Ngữ Hàm, anh thật sự thật sự rất thích em.
Hạ Ngữ Hàm, anh yêu em.
Giờ phút này bên tai cô không ngừng truyền đến âm thanh thể hiện tình yêu của anh, cứ như vậy ôn nhu trầm thấp, chiếm cứ đầu óc và trái tim của cô.
Nếu không có Ngụy Thành Tuấn, hôm nay cô sẽ không nhanh như vậy bước đi ra khỏi sự tổn thương đó, mấy ngày này cô chẳng những không có tiều tụy gầy yếu, còn tăng thêm 2 kg.
Nhớ tới lúc bạn tốt nói cô đã rất thích anh, cô lúc ấy căn bản không thể phản bác, hiện giờ nhớ lại, cô nếu không yêu thượng người đàn ông này là không có khả năng, anh như con tằm nuốt trôi lòng của cô, làm cho cô chỉ thể có anh.
Vừa mạnh bạo lại vừa dịu dàng, vừa tự nhiên lại vừa tình cảm, người đàn ông kia thật sự yêu cô, cô có lẽ rốt cuộc đã tìm thấy một người yêu thật lý tưởng.
Nếu bạn cũng thích đối phương, đối phương cũng thích bạn, thì nên tận hưởng hạnh phúc trước mắt, à mà không, là đúng lúc thì nên nắm bắt lấy hạnh phúc, bằng không khi bạn vừa quay đầu lại, phát hiện người kia đã không còn ở phía sau bạn nữa, đến lúc đó hối hận cũng không còn kịp rồi….
Nhớ tới “bản cải lương” mà Lí Tư Giai vừa “ca” hôm bữa, Hạ Ngữ Hàm không khỏi bật cười, càng thêm đau lòng và áy náy. Cô rõ ràng cũng rất thích anh, rốt cuộc vì sao do dự mà không thể đáp lại tình cảm đó, là muốn tra tấn người kia đến khi nào?
“Ngữ Hàm? Em không phải đã về nhà?”
Thấy Hạ Ngữ Hàm đi vào văn phòng lần nữa, Ngụy Thành Tuấn thực kinh ngạc, đứng dậy đi về hướng cô.
“Em vừa mới đi mua quà sinh nhật cho ông nội của em, em nghĩ, anh hẳn là còn làm việc, cho nên liền mua đồ ăn khuya cho anh.” Cô mỉm cười ngọt ngào, đi đến sô pha, đưa tối đồ ăn khuya đặt ở trên bàn, cô biết anh lúc làm việc không bao giờ ăn cái gì.“Ăn xong anh cứ làm việc, buổi sáng mai em sẽ thu dọn cho anh.”
“Chúng ta cùng nhau ăn, ăn xong rồi anh đưa em về.” Ngụy Thành Tuấn đi đến cạnh cô.
“Không cần, anh ăn là tốt rồi, hơn nữa hiện tại mới 9 giờ rưỡi, em tự một mình trở về là được.” Cô không phải muốn đến để chậm trễ công tác của anh, ngòai chuyện đưa đồ ăn khuya, còn có một chuyện cô cần nói với anh.“Tổng giám đốc, chuyện kia……”
“Có chuyện gì em muốn nói với anh?” Anh nhận thấy được cô gái này bây giờ và lúc vừa mới rời đi biểu tình không giống nhau, cô cười đến thực ngọt, mang theo thẹn thùng.
“Vâng, chính là……”
Cô hiện tại mới nhận ra tại sao lại quá khó mở miệng, nhưng thân là đại tổng giám đốc, anh cũng đã một lần nói chuyện với cô, hơn nữa nói thật trực tiếp thản nhiên, nhớ tới lúc anh thật thâm tình, nói yêu cô, trong lòng nảy lên từng trận lo lắng.
Trái tim của cô muốn nổ tung! Hạ Ngữ Hàm khẩn trương ho nhẹ, e lệ, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ nói:“Tổng giám đốc, chuyện kia…… Không đúng, hiện tại không phải thời gian làm việc, có lẽ em nên gọi anh bằng Thành Tuấn…… Em đang suy nghĩ, nếu anh vẫn còn chờ trả lời……Ưmm –”
Lời của cô còn chưa có nói xong, Ngụy Thành Tuấn đã hôn lên môi của cô, thật nóng bỏng khao khát.
Nhìn khuôn mặt cô lúc đi vào văn phòng, anh đã đoán được cô là tới trả lời anh, tuy rằng không rõ ràng lắm vì sao cô lại lựa chọn giờ phút này trả lời anh, nhưng anh lại vui sướng không thôi, thậm chí thật điên cuồng.
Anh hôn cô thật mãnh liệt, lực đạo cùng nhiệt độ so với ngày thường còn càng nhiều hơn, làm cô sắp không thở nổi, lại lâm vào trầm mê.
Sau nụ hôn mê lọan đó, Hạ Ngữ Hàm buông ra anh, nhưng anh lại ôm cô hướng sô pha nằm xuống.
“Tổng giám đốc?” Cô kinh ngạc không thôi. Anh là hiện tại muốn…… Ở văn phòng?
Ngụy Thành Tuấn đem thân hình mảnh khảnh trong lòng tiến đến sô pha mềm mại nằm dài lên, cười xấu xa sửa cô,“Em sai rồi, hiện tại là thời gian riêng tư.”
Không nghĩ tới người đàn ông luôn luôn trầm ổn, tự nhiên cũng sẽ lộ ra như vậy tà ác lại tràn ngập gợi cảm mị lực. Cô vẻ mặt đỏ bừng, thẹn thùng cơ hồ không thể mở miệng,“Em em em……”
Tuấn nhíu mày.“Vừa nãy không phải em đã gọi tên anh?”
Hạ Ngữ Hàm vẻ mặt e lệ, nhẹ nhàng kêu,“Thành Tuấn.”
Cô mới lúc nãy kêu tên của anh, anh lại thêm một cái hôn nồng nhiệt. Thật ngọt ngào, nghe được cô kêu tên của mình, là như vậy thật ngọt ngào, hạnh phúc.
Nhìn bàn tay bắt đầu cởi ra áo sơmi của cô, lòng của Hạ Ngữ Hàm phập phồng.“Thành Tuấn, công việc của anh……” Cô vội đem đồ ăn khuya tới cho anh ăn, không phải đem cô trở thành món ăn khuya.
“Anh ăn trước ‘Ăn khuya’ nói sau.”
“Nhưng là ăn khuya ở trên bàn.”
“Của anh ‘Ăn khuya’ ngay trước mặt.” Ngụy Thành Tuấn con ngươi đen thẳng theo dõi món “Ăn khuya” của mình. Anh đói bụng, thật sự đói bụng, anh giống như dã thú vừa bắt được con mồi, trong mắt tỏa ra khát vọng, niềm phấn khích và vui sướng khôn cùng.
Đã phải chờ đợi thật lâu, áp lực trong cơ thể càng không ngừng xúc động, làm cho anh giờ phút này nhiệt huyết sôi trào, phấn khởi không thôi, như con ngựa hoang vừa thoát khỏi cương, không thể khống chế được.
Hạ Ngữ Hàm bị cặp mắt tràn ngập dục hỏa kia làm cho cả người nóng lên. Cô không biết nên nói cái gì, cũng nói không ra lời, mặc cho tâm tình mãnh liệt của anh.
Ngụy Thành Tuấn cởi áo sơmi của cô, lộ ra da thịt của núi đôi trắng trẻo, sau đó đẩy áo ngực của cô, ngón tay thon dài kia nhéo nhẹ lên nụ hoa hồng nhạt, nó lập tức cứng lên lập tức. Nhìn thấy điều này làm anh kích thích dục vọng, anh cúi đầu, hôn lên đôi gò bồng đảo mê người kia.
“Ô……” Động tác yêu mãnh liệt, cô hoàn toàn không có chuẩn bị tâm lý, nhưng cô cũng không có ngăn cản, bởi vì cô đã quyết định đem thân mình giao cho anh, cô không biết chính mình khi nào yêu anh, chỉ biết là cô thật thương mến người đàn ông này.
Anh hôn xuống phía dưới, bàn tay to vội vàng kéo cao váy ngắn cua cô, lộ ra của quần lót ren, anh kéo nó xuống, nhưng chỉ cởi một bên chân, quần lót màu hồng nhạt bên kia đùi, cảnh ái muội làm cho cô đỏ bừng mặt, thấy anh cởi bỏ quần của mình, khuôn mặt nhỏ nhắn thoáng chốc toàn bộ đỏ hồng, cô ngượng ngùng đem mặt hướng sang bên kia.
Ngụy Thành Tuấn thích mặt đỏ thẹn thùng của cô, phi thường kiều diễm mê người, Anh nhìn xuống khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, nhu tình hôn cô.“Nhìn, xem anh yêu em.”
Người đàn ông này nói những lời làm cho lòng cô rung động không thôi, mà động tác của anh còn làm cho thân hình cô nóng lên, cảm nhận được anh đang gắng gượng kiềm chế dục vọng của chính mình, chậm rãi tiến vào bên trong lửa nóng của cô, chiếm lấy thật sâu, tràn ngập cảm giác làm cho cô thở gấp phải ôm chầm lấy anh.
Ngụy Thành Tuấn hôn người phụ nữ đang nằm ở phía dưới, hai thân hình xâm nhập kết hợp mang đến niềm vui thích, tâm hồn thật sự thỏa mãn, anh như một con dã thú, bắt đầu va chạm kịch liệt với cơ thể cô….
Chờ đợi quả thực rốt cục thành sự thật, quá trình thống khổ gian nan, nhưng kết quả lại vô cùng tuyệt vời ngọt ngào.
Sinh nhật của ông nội sắp đến, cô muốn mua một món quà sinh nhật cho ông nội, trước kia cô muốn mua ở Mỹ, nhưng ngày hôm đó ở trung tâm mua sắm không có món nào làm cô vừa ý, do đó, quyết định trở về Đài Loan để mua.
Cuối cùng cô mua một cái nón đàn ông rất đẹp, khi mua xong, quay người lại, cô nhìn thấy Vương Trạch Nguyên cùng Trầm Đình Đình, hai người cử chỉ thân mật cùng đi thang cuốn.
Cô ngây người vài giây, nhìn bọn họ chậm rãi biến mất nơi thang cuốn.
Gặp Vương Trạch Nguyên, người bạn trai cũ mà cô đã từng nghĩ đến sẽ lấy làm chồng, thấy anh cùng bạn gái mới thân mật cùng một chỗ, tâm tình của cô ngọai trừ cảm giác có một chút kinh ngạc, cũng không có cảm giác gì khác.
Rõ ràng là chuyện xảy ra không lâu, nhưng nếu không phải hôm nay tình cờ gặp, cô đều đã quên chính mình từng cùng anh có lời thề thuốt yêu đương. Nhớ ngày đó biết anh ta bắt cá hai tay, chính mình đau lòng đến cỡ nào, cô thậm chí còn chạy tới quán bar uống rượu, đó cũng là lần đầu tiên trong cuộc đời biết cảm giác say rượu.
Nhưng là khi gặp anh ta, lòng của cô hình như ngoài ý muốn, không có phập phồng, không đau đớn cũng không cảm thấy khổ sở, cô mới phát hiện, tình yêu của Ngụy Thành Tuấn làm cô bất tri bất giác vượt qua, cô thậm chí đã quên cảm giác thống khổ lúc đó.
Cô uống say, là Ngụy Thành Tuấn chăm sóc cô, anh còn giúp cô bôi thuốc thật cẩn thận chỗ bị thương, nấu cơm trưa ngày hôm sau cho cô ăn, sau thấy cô không có khẩu vị, ăn không ngon miệng, anh còn đi mua bánh ngọt cho cô ăn, mang cô đi ăn bữa tối, không tiếc đem công việc quan trọng sang một bên, chỉ vì muốn làm cho tinh thần cô phấn khởi. Mặc kệ chuyện gì xảy ra, anh luôn luôn ở bên cạnh cô.
Cô không phải không biết anh đối xử với cô rất tốt, đặc biệt sau chuyến công tác ở Mỹ trở về, anh vẫn tuân thủ hứa hẹn, kiên nhẫn chờ cô trả lời, thậm chí đối xử với cô rất tốt.
Anh thích em, Hạ Ngữ Hàm.
Ngữ Hàm, anh thật sự thật sự rất thích em.
Hạ Ngữ Hàm, anh yêu em.
Giờ phút này bên tai cô không ngừng truyền đến âm thanh thể hiện tình yêu của anh, cứ như vậy ôn nhu trầm thấp, chiếm cứ đầu óc và trái tim của cô.
Nếu không có Ngụy Thành Tuấn, hôm nay cô sẽ không nhanh như vậy bước đi ra khỏi sự tổn thương đó, mấy ngày này cô chẳng những không có tiều tụy gầy yếu, còn tăng thêm 2 kg.
Nhớ tới lúc bạn tốt nói cô đã rất thích anh, cô lúc ấy căn bản không thể phản bác, hiện giờ nhớ lại, cô nếu không yêu thượng người đàn ông này là không có khả năng, anh như con tằm nuốt trôi lòng của cô, làm cho cô chỉ thể có anh.
Vừa mạnh bạo lại vừa dịu dàng, vừa tự nhiên lại vừa tình cảm, người đàn ông kia thật sự yêu cô, cô có lẽ rốt cuộc đã tìm thấy một người yêu thật lý tưởng.
Nếu bạn cũng thích đối phương, đối phương cũng thích bạn, thì nên tận hưởng hạnh phúc trước mắt, à mà không, là đúng lúc thì nên nắm bắt lấy hạnh phúc, bằng không khi bạn vừa quay đầu lại, phát hiện người kia đã không còn ở phía sau bạn nữa, đến lúc đó hối hận cũng không còn kịp rồi….
Nhớ tới “bản cải lương” mà Lí Tư Giai vừa “ca” hôm bữa, Hạ Ngữ Hàm không khỏi bật cười, càng thêm đau lòng và áy náy. Cô rõ ràng cũng rất thích anh, rốt cuộc vì sao do dự mà không thể đáp lại tình cảm đó, là muốn tra tấn người kia đến khi nào?
“Ngữ Hàm? Em không phải đã về nhà?”
Thấy Hạ Ngữ Hàm đi vào văn phòng lần nữa, Ngụy Thành Tuấn thực kinh ngạc, đứng dậy đi về hướng cô.
“Em vừa mới đi mua quà sinh nhật cho ông nội của em, em nghĩ, anh hẳn là còn làm việc, cho nên liền mua đồ ăn khuya cho anh.” Cô mỉm cười ngọt ngào, đi đến sô pha, đưa tối đồ ăn khuya đặt ở trên bàn, cô biết anh lúc làm việc không bao giờ ăn cái gì.“Ăn xong anh cứ làm việc, buổi sáng mai em sẽ thu dọn cho anh.”
“Chúng ta cùng nhau ăn, ăn xong rồi anh đưa em về.” Ngụy Thành Tuấn đi đến cạnh cô.
“Không cần, anh ăn là tốt rồi, hơn nữa hiện tại mới 9 giờ rưỡi, em tự một mình trở về là được.” Cô không phải muốn đến để chậm trễ công tác của anh, ngòai chuyện đưa đồ ăn khuya, còn có một chuyện cô cần nói với anh.“Tổng giám đốc, chuyện kia……”
“Có chuyện gì em muốn nói với anh?” Anh nhận thấy được cô gái này bây giờ và lúc vừa mới rời đi biểu tình không giống nhau, cô cười đến thực ngọt, mang theo thẹn thùng.
“Vâng, chính là……”
Cô hiện tại mới nhận ra tại sao lại quá khó mở miệng, nhưng thân là đại tổng giám đốc, anh cũng đã một lần nói chuyện với cô, hơn nữa nói thật trực tiếp thản nhiên, nhớ tới lúc anh thật thâm tình, nói yêu cô, trong lòng nảy lên từng trận lo lắng.
Trái tim của cô muốn nổ tung! Hạ Ngữ Hàm khẩn trương ho nhẹ, e lệ, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ nói:“Tổng giám đốc, chuyện kia…… Không đúng, hiện tại không phải thời gian làm việc, có lẽ em nên gọi anh bằng Thành Tuấn…… Em đang suy nghĩ, nếu anh vẫn còn chờ trả lời……Ưmm –”
Lời của cô còn chưa có nói xong, Ngụy Thành Tuấn đã hôn lên môi của cô, thật nóng bỏng khao khát.
Nhìn khuôn mặt cô lúc đi vào văn phòng, anh đã đoán được cô là tới trả lời anh, tuy rằng không rõ ràng lắm vì sao cô lại lựa chọn giờ phút này trả lời anh, nhưng anh lại vui sướng không thôi, thậm chí thật điên cuồng.
Anh hôn cô thật mãnh liệt, lực đạo cùng nhiệt độ so với ngày thường còn càng nhiều hơn, làm cô sắp không thở nổi, lại lâm vào trầm mê.
Sau nụ hôn mê lọan đó, Hạ Ngữ Hàm buông ra anh, nhưng anh lại ôm cô hướng sô pha nằm xuống.
“Tổng giám đốc?” Cô kinh ngạc không thôi. Anh là hiện tại muốn…… Ở văn phòng?
Ngụy Thành Tuấn đem thân hình mảnh khảnh trong lòng tiến đến sô pha mềm mại nằm dài lên, cười xấu xa sửa cô,“Em sai rồi, hiện tại là thời gian riêng tư.”
Không nghĩ tới người đàn ông luôn luôn trầm ổn, tự nhiên cũng sẽ lộ ra như vậy tà ác lại tràn ngập gợi cảm mị lực. Cô vẻ mặt đỏ bừng, thẹn thùng cơ hồ không thể mở miệng,“Em em em……”
Tuấn nhíu mày.“Vừa nãy không phải em đã gọi tên anh?”
Hạ Ngữ Hàm vẻ mặt e lệ, nhẹ nhàng kêu,“Thành Tuấn.”
Cô mới lúc nãy kêu tên của anh, anh lại thêm một cái hôn nồng nhiệt. Thật ngọt ngào, nghe được cô kêu tên của mình, là như vậy thật ngọt ngào, hạnh phúc.
Nhìn bàn tay bắt đầu cởi ra áo sơmi của cô, lòng của Hạ Ngữ Hàm phập phồng.“Thành Tuấn, công việc của anh……” Cô vội đem đồ ăn khuya tới cho anh ăn, không phải đem cô trở thành món ăn khuya.
“Anh ăn trước ‘Ăn khuya’ nói sau.”
“Nhưng là ăn khuya ở trên bàn.”
“Của anh ‘Ăn khuya’ ngay trước mặt.” Ngụy Thành Tuấn con ngươi đen thẳng theo dõi món “Ăn khuya” của mình. Anh đói bụng, thật sự đói bụng, anh giống như dã thú vừa bắt được con mồi, trong mắt tỏa ra khát vọng, niềm phấn khích và vui sướng khôn cùng.
Đã phải chờ đợi thật lâu, áp lực trong cơ thể càng không ngừng xúc động, làm cho anh giờ phút này nhiệt huyết sôi trào, phấn khởi không thôi, như con ngựa hoang vừa thoát khỏi cương, không thể khống chế được.
Hạ Ngữ Hàm bị cặp mắt tràn ngập dục hỏa kia làm cho cả người nóng lên. Cô không biết nên nói cái gì, cũng nói không ra lời, mặc cho tâm tình mãnh liệt của anh.
Ngụy Thành Tuấn cởi áo sơmi của cô, lộ ra da thịt của núi đôi trắng trẻo, sau đó đẩy áo ngực của cô, ngón tay thon dài kia nhéo nhẹ lên nụ hoa hồng nhạt, nó lập tức cứng lên lập tức. Nhìn thấy điều này làm anh kích thích dục vọng, anh cúi đầu, hôn lên đôi gò bồng đảo mê người kia.
“Ô……” Động tác yêu mãnh liệt, cô hoàn toàn không có chuẩn bị tâm lý, nhưng cô cũng không có ngăn cản, bởi vì cô đã quyết định đem thân mình giao cho anh, cô không biết chính mình khi nào yêu anh, chỉ biết là cô thật thương mến người đàn ông này.
Anh hôn xuống phía dưới, bàn tay to vội vàng kéo cao váy ngắn cua cô, lộ ra của quần lót ren, anh kéo nó xuống, nhưng chỉ cởi một bên chân, quần lót màu hồng nhạt bên kia đùi, cảnh ái muội làm cho cô đỏ bừng mặt, thấy anh cởi bỏ quần của mình, khuôn mặt nhỏ nhắn thoáng chốc toàn bộ đỏ hồng, cô ngượng ngùng đem mặt hướng sang bên kia.
Ngụy Thành Tuấn thích mặt đỏ thẹn thùng của cô, phi thường kiều diễm mê người, Anh nhìn xuống khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, nhu tình hôn cô.“Nhìn, xem anh yêu em.”
Người đàn ông này nói những lời làm cho lòng cô rung động không thôi, mà động tác của anh còn làm cho thân hình cô nóng lên, cảm nhận được anh đang gắng gượng kiềm chế dục vọng của chính mình, chậm rãi tiến vào bên trong lửa nóng của cô, chiếm lấy thật sâu, tràn ngập cảm giác làm cho cô thở gấp phải ôm chầm lấy anh.
Ngụy Thành Tuấn hôn người phụ nữ đang nằm ở phía dưới, hai thân hình xâm nhập kết hợp mang đến niềm vui thích, tâm hồn thật sự thỏa mãn, anh như một con dã thú, bắt đầu va chạm kịch liệt với cơ thể cô….
Chờ đợi quả thực rốt cục thành sự thật, quá trình thống khổ gian nan, nhưng kết quả lại vô cùng tuyệt vời ngọt ngào.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét