“Nhu
Ân, đây là món quà tớ tặng cậu, mừng cho cậu vừa đính hôn, thành thật chúc mừng
cậu đã thóat khỏi hội độc thân. Còn đây là của Tư Giai, đây là sản phẫm dưỡng
da rất tốt của Mỹ mà cậu thích.”
Tan tầm, Hạ Ngữ Hàm cùng hai người bạn tốt hẹn đi ăn, cô đem quà tặng mua trong chuyến công tác vừa rồi tặng các bạn.
“Cám ơn cậu, Ngữ Hàm.” Hai người nhận lấy lễ vật, đồng thanh nói lời cảm ơn.
Hứa Nhu Ân chú ý tới biểu tình là lạ của Ngữ Hàm. “Ngữ Hàm, cậu có chuyện gì sao?”
“Ừ, gần đây đã xảy ra một việc.” Hạ Ngữ Hàm gật đầu, đem chuyện của cô kể cho hai bạn nghe vì cô muốn nghe ý kiến.
“Ngữ Hàm, cậu thật sướng nha nha, người ta ngay cả muốn có cơ hội từ chim sẻ biến thành phượng hoàng đều không tìm được, tổng giám đốc trực tiếp theo đổi cậu, đương nhiên là phải lập tức gật đầu đáp ứng a, còn có cái gì phải lo lắng.” Lí Tư Giai nói một cách khóai chí.
“Nhưng là......”
“Không có nhưng là, gật đầu đáp ứng là được. Lập tức trở thành con dâu nhà giàu, không, là phu nhân của tổng giám đốc, ha ha a, về sau phải nhớ thường mời chúng ta uống trà nha.”
Hạ Ngữ Hàm cười khổ cúi đầu, không biết nên nói như thế nào, Hứa Nhu Ân cùng lúc mở miệng.
“Tư Giai, đừng đùa nữa, cậu không phát hiện Ngữ Hàm thực buồn bã sao?” Cô nhìn về hướng bạn tốt, “Ngữ Hàm, cậu hẳn là không chán ghét Ngụy Thành Tuấn chứ?” Nếu bạn cô chán ghét anh ta, trực tiếp cự tuyệt không phải tốt lắm sao?
Các cô cùng Ngữ Hàm tình cảm như chị em, thực hiểu nhau quá rõ, sở dĩ cô không biết nên trả lời như thế nào, hẳn là có vấn đề khúc mắc, làm cho cô không thể làm quyết định.
“Đúng vậy, mình không chán ghét anh ấy.” Bởi vì anh đối xử với cô tốt lắm.
“Ngữ Hàm, cậu đã không chán ghét tổng giám đốc, mà anh ta lại theo đuổi cậu, tớ không rõ nguyên nhân mà cậu do dự là gì?” Lí Tư Giai hỏi.
“Tư Giai, không phải mỗi người đều giống cậu, thẳng tính cương trực, có đôi khi còn phải lo lắng nhiều vấn đề khác.” Hứa Nhu Ân cảm thấy cá tính của Tư Giai thực ngay thẳng, bất quá có đôi khi nên vẫn suy nghĩ nhiều một chút trước khi nói thì có lẽ sẽ tốt hơn.
“Tình yêu nói đến là đến, nói chấm dứt liền chấm dứt, theo ý của tớ ấy, nếu cậu cũng thích đối phương, đối phương cũng thích cậu, như vậy nên tận hưởng lạc thú trước mắt, không đúng, là đúng lúc nắm bắt hạnh phúc, bằng không chờ cậu vừa quay đầu lại, phát hiện người kia đã không còn ở phía sau cậu nữa, đến lúc đó hối hận cũng không còn kịp rồi.” Lý luận của Tư Giao và cá tính thật giống nhau, đều thẳng ruột ngựa cả.
“Ngữ Hàm, cậu có vấn đề gì phiền muộn à?” Hứa Nhu Ân nhìn ra được vẻ phiền não của Ngữ Hàm.
“Nói thực ra, tớ cũng không biết tổng giám đốc thích tớ vì cái gì? Các cậu hẳn là biết bạn gái trước của anh ấy là Phương Khải Nhi, tớ đã gặp cô Phương rất nhiều lần, bộ dạng vừa xinh đẹp lại rất cá tính, mặc kệ gia cảnh cùng nhan sắc đều thực xứng đôi với sếp á, hai người đứng chung một chỗ, mọi người đều nói bọn họ thật sự là kim đồng ngọc nữ.” Hạ Ngữ Hàm thở dài.
“Nhưng mà tớ thì, không có bề ngoài xuất sắc, cũng không có cái gì tài hoa, gia cảnh cũng thực bình thường, như vậy một người bình thường như tớ như thế nào lại xứng đôi với tổng giám đốc có gia thế hiển hách lại thật vĩ đại xuất sắc? Còn nữa, chúng ta cùng làm một chỗ, người khác nhìn thấy sẽ nghĩ như thế nào?”
“Ngữ Hàm, cậu làm chi tự tìm phiền não, để ý cái gì mà gia cảnh chênh lệch? Dù sao Ngụy Thành Tuấn anh ta cũng biết điều này, nhưng hay là muốn theo đuổi cậu không phải sao? Mình nghĩ anh ta chính là thích cậu vì là một hoa nhỏ lọai đáng yêu.” Lí Tư Giai ngữ khí không hề muốn nói bừa khinh suất đến bạn, cô chỉ cảm thấy bạn tốt suy nghĩ nhiều quá.
“Nhưng là đây là thực sự là một vấn đề.” Hạ Ngữ Hàm không thể không thèm nghĩ nữa.
“Cậu nha, đầu óc làm chi suy nghĩ như vậy cho đau đầu! Này, Nhu Ân, cậu cũng trò chuyện với Ngữ Hàm a, mình nghĩ ý nghĩ tỉnh táo nhất chính là cậu.”
“Tư Giai, cậu thật sự thực ầm ỹ.” Tư Giai khi nói âm lượng cũng rất cao.
“Tớ cũng vậy là bởi vì lo lắng Ngữ Hàm a.”
“Ngữ Hàm, có lẽ phải nói sự thật, cậu và Ngụy Thành Tuấn có chênh lệch rất lớn, nhưng tớ còn là đồng ý với nhận thức của Tư Giai mà khuyên cậu, nếu các cậu đã thích đối phương, vấn đề này kỳ thật cũng không quan trọng, dù sao hạnh phúc của hai người mới quan trọng nhất, người khác thấy thế nào thì có làm sao?”
“Ái da, khó mà được Nhu Ân cũng đồng ý với tớ.” Bất quá cách nói của Nhu Ân có vẻ uyển chuyển, nghe cũng tốt hơn.
“Ngữ Hàm, có nghe không, thân thế, bối cảnh, nhan sắc hay ngay cả thân phận, tất cả đều không trọng yếu, quan trọng là, cậu yêu hay không yêu anh ta, có nghĩ là sẽ cùng anh ở cùng một chỗ?”
“Cái này......” Hạ Ngữ Hàm suy nghĩ, “Tớ cũng không biết, hiện giờ tớ chỉ nghĩ rằng mình rất thích anh ấy.”
“Nếu như vậy, còn có vấn đề gì sao?”
“Tớ cũng hình dung trong lòng, loại cảm giác này, trừ bỏ gia thế thân phận, tớ thường suy nghĩ, tổng giám đốc thích tớ cái gì? Có thể hay không hiện tại anh ta thích, sau phát hiện tớ kỳ thật thực bình thường cũng thực không thú vị, sau đó rất nhanh sẽ lại bỏ rơi tớ?”
Có lẽ là mọi việc đến rất đột ngột, làm cho người ta có cảm giác đang nằm mộng, chỉ việc hiểu được Ngụy Thành Tuấn đối xử với cô tốt lắm, cũng là thiệt tình thích cô, nhưng là, cô nghĩ đến đến chuyện tương lai, sự sợ hãi lại nổi lên, có lẽ giống như Tư Giai nói, cô thật sự suy nghĩ nhiều quá.
“Hạ Ngữ Hàm, tớ hiện tại mới biết được cá tính của cậu thật lề mề, yêu liền yêu, không thương sẽ không yêu, chia tay tìm bạn trai mới không phải tốt hơn sao? Giống trước cậu cùng Vương Trạch Nguyên, quen nhau lâu như vậy mà không ở cùng nhau.” Nói tới đây, Lí Tư Giai phát hiện chính mình đã lỡ lời, “Quên đi, tớ không nên nói về cái thằng khốn nạn bắt cá hai tay kia, coi như tớ chưa nói gì hết.”
Hứa Nhu Ân nhìn bạn tốt.“Ngữ Hàm, chính cậu cũng không có phát hiện chuyện gì sao?”
“Chuyện gì?” Cô thật sự không hiểu bạn tốt muốn ám chỉ cái gì.
“Cậu đã muốn thực sự thích Ngụy Thành Tuấn.”
“Cái gì?”
“Tớ không biết cậu và anh ta đã xảy ra chuyện gì, nhưng trong thời gian ngắn hai người quen nhau như vậy mà có thể thấy được cậu thật sự là thích anh ta, bởi vì cậu đã nghĩ đến chuyện tương lai, lại lo lắng có một ngày chia tay phải làm sao...... Có thể là Vương Trạch Nguyên bắt cá hai tay gây cho bạn nhiều phiềm muộn nên cẩn trọng hơn trong mọi việc, nhưng đó cũng có thể là bởi vì cậu đã thực thích anh ấy, cậu sợ rằng trong tương lai phải chia tay, chính mình không chịu được.” “Nhu
Ân, đây là món quà tớ tặng cậu, mừng cho cậu vừa đính hôn, thành thật chúc mừng
cậu đã thóat khỏi hội độc thân. Còn đây là của Tư Giai, đây là sản phẫm dưỡng
da rất tốt của Mỹ mà cậu thích.”
Tan tầm, Hạ Ngữ Hàm cùng hai người bạn tốt hẹn đi ăn, cô đem quà tặng mua trong chuyến công tác vừa rồi tặng các bạn.
“Cám ơn cậu, Ngữ Hàm.” Hai người nhận lấy lễ vật, đồng thanh nói lời cảm ơn.
Hứa Nhu Ân chú ý tới biểu tình là lạ của Ngữ Hàm. “Ngữ Hàm, cậu có chuyện gì sao?”
“Ừ, gần đây đã xảy ra một việc.” Hạ Ngữ Hàm gật đầu, đem chuyện của cô kể cho hai bạn nghe vì cô muốn nghe ý kiến.
“Ngữ Hàm, cậu thật sướng nha nha, người ta ngay cả muốn có cơ hội từ chim sẻ biến thành phượng hoàng đều không tìm được, tổng giám đốc trực tiếp theo đổi cậu, đương nhiên là phải lập tức gật đầu đáp ứng a, còn có cái gì phải lo lắng.” Lí Tư Giai nói một cách khóai chí.
“Nhưng là......”
“Không có nhưng là, gật đầu đáp ứng là được. Lập tức trở thành con dâu nhà giàu, không, là phu nhân của tổng giám đốc, ha ha a, về sau phải nhớ thường mời chúng ta uống trà nha.”
Hạ Ngữ Hàm cười khổ cúi đầu, không biết nên nói như thế nào, Hứa Nhu Ân cùng lúc mở miệng.
“Tư Giai, đừng đùa nữa, cậu không phát hiện Ngữ Hàm thực buồn bã sao?” Cô nhìn về hướng bạn tốt, “Ngữ Hàm, cậu hẳn là không chán ghét Ngụy Thành Tuấn chứ?” Nếu bạn cô chán ghét anh ta, trực tiếp cự tuyệt không phải tốt lắm sao?
Các cô cùng Ngữ Hàm tình cảm như chị em, thực hiểu nhau quá rõ, sở dĩ cô không biết nên trả lời như thế nào, hẳn là có vấn đề khúc mắc, làm cho cô không thể làm quyết định.
“Đúng vậy, mình không chán ghét anh ấy.” Bởi vì anh đối xử với cô tốt lắm.
“Ngữ Hàm, cậu đã không chán ghét tổng giám đốc, mà anh ta lại theo đuổi cậu, tớ không rõ nguyên nhân mà cậu do dự là gì?” Lí Tư Giai hỏi.
“Tư Giai, không phải mỗi người đều giống cậu, thẳng tính cương trực, có đôi khi còn phải lo lắng nhiều vấn đề khác.” Hứa Nhu Ân cảm thấy cá tính của Tư Giai thực ngay thẳng, bất quá có đôi khi nên vẫn suy nghĩ nhiều một chút trước khi nói thì có lẽ sẽ tốt hơn.
“Tình yêu nói đến là đến, nói chấm dứt liền chấm dứt, theo ý của tớ ấy, nếu cậu cũng thích đối phương, đối phương cũng thích cậu, như vậy nên tận hưởng lạc thú trước mắt, không đúng, là đúng lúc nắm bắt hạnh phúc, bằng không chờ cậu vừa quay đầu lại, phát hiện người kia đã không còn ở phía sau cậu nữa, đến lúc đó hối hận cũng không còn kịp rồi.” Lý luận của Tư Giao và cá tính thật giống nhau, đều thẳng ruột ngựa cả.
“Ngữ Hàm, cậu có vấn đề gì phiền muộn à?” Hứa Nhu Ân nhìn ra được vẻ phiền não của Ngữ Hàm.
“Nói thực ra, tớ cũng không biết tổng giám đốc thích tớ vì cái gì? Các cậu hẳn là biết bạn gái trước của anh ấy là Phương Khải Nhi, tớ đã gặp cô Phương rất nhiều lần, bộ dạng vừa xinh đẹp lại rất cá tính, mặc kệ gia cảnh cùng nhan sắc đều thực xứng đôi với sếp á, hai người đứng chung một chỗ, mọi người đều nói bọn họ thật sự là kim đồng ngọc nữ.” Hạ Ngữ Hàm thở dài.
“Nhưng mà tớ thì, không có bề ngoài xuất sắc, cũng không có cái gì tài hoa, gia cảnh cũng thực bình thường, như vậy một người bình thường như tớ như thế nào lại xứng đôi với tổng giám đốc có gia thế hiển hách lại thật vĩ đại xuất sắc? Còn nữa, chúng ta cùng làm một chỗ, người khác nhìn thấy sẽ nghĩ như thế nào?”
“Ngữ Hàm, cậu làm chi tự tìm phiền não, để ý cái gì mà gia cảnh chênh lệch? Dù sao Ngụy Thành Tuấn anh ta cũng biết điều này, nhưng hay là muốn theo đuổi cậu không phải sao? Mình nghĩ anh ta chính là thích cậu vì là một hoa nhỏ lọai đáng yêu.” Lí Tư Giai ngữ khí không hề muốn nói bừa khinh suất đến bạn, cô chỉ cảm thấy bạn tốt suy nghĩ nhiều quá.
“Nhưng là đây là thực sự là một vấn đề.” Hạ Ngữ Hàm không thể không thèm nghĩ nữa.
“Cậu nha, đầu óc làm chi suy nghĩ như vậy cho đau đầu! Này, Nhu Ân, cậu cũng trò chuyện với Ngữ Hàm a, mình nghĩ ý nghĩ tỉnh táo nhất chính là cậu.”
“Tư Giai, cậu thật sự thực ầm ỹ.” Tư Giai khi nói âm lượng cũng rất cao.
“Tớ cũng vậy là bởi vì lo lắng Ngữ Hàm a.”
“Ngữ Hàm, có lẽ phải nói sự thật, cậu và Ngụy Thành Tuấn có chênh lệch rất lớn, nhưng tớ còn là đồng ý với nhận thức của Tư Giai mà khuyên cậu, nếu các cậu đã thích đối phương, vấn đề này kỳ thật cũng không quan trọng, dù sao hạnh phúc của hai người mới quan trọng nhất, người khác thấy thế nào thì có làm sao?”
“Ái da, khó mà được Nhu Ân cũng đồng ý với tớ.” Bất quá cách nói của Nhu Ân có vẻ uyển chuyển, nghe cũng tốt hơn.
“Ngữ Hàm, có nghe không, thân thế, bối cảnh, nhan sắc hay ngay cả thân phận, tất cả đều không trọng yếu, quan trọng là, cậu yêu hay không yêu anh ta, có nghĩ là sẽ cùng anh ở cùng một chỗ?”
“Cái này......” Hạ Ngữ Hàm suy nghĩ, “Tớ cũng không biết, hiện giờ tớ chỉ nghĩ rằng mình rất thích anh ấy.”
“Nếu như vậy, còn có vấn đề gì sao?”
“Tớ cũng hình dung trong lòng, loại cảm giác này, trừ bỏ gia thế thân phận, tớ thường suy nghĩ, tổng giám đốc thích tớ cái gì? Có thể hay không hiện tại anh ta thích, sau phát hiện tớ kỳ thật thực bình thường cũng thực không thú vị, sau đó rất nhanh sẽ lại bỏ rơi tớ?”
Có lẽ là mọi việc đến rất đột ngột, làm cho người ta có cảm giác đang nằm mộng, chỉ việc hiểu được Ngụy Thành Tuấn đối xử với cô tốt lắm, cũng là thiệt tình thích cô, nhưng là, cô nghĩ đến đến chuyện tương lai, sự sợ hãi lại nổi lên, có lẽ giống như Tư Giai nói, cô thật sự suy nghĩ nhiều quá.
“Hạ Ngữ Hàm, tớ hiện tại mới biết được cá tính của cậu thật lề mề, yêu liền yêu, không thương sẽ không yêu, chia tay tìm bạn trai mới không phải tốt hơn sao? Giống trước cậu cùng Vương Trạch Nguyên, quen nhau lâu như vậy mà không ở cùng nhau.” Nói tới đây, Lí Tư Giai phát hiện chính mình đã lỡ lời, “Quên đi, tớ không nên nói về cái thằng khốn nạn bắt cá hai tay kia, coi như tớ chưa nói gì hết.”
Hứa Nhu Ân nhìn bạn tốt.“Ngữ Hàm, chính cậu cũng không có phát hiện chuyện gì sao?”
“Chuyện gì?” Cô thật sự không hiểu bạn tốt muốn ám chỉ cái gì.
“Cậu đã muốn thực sự thích Ngụy Thành Tuấn.”
“Cái gì?”
“Tớ không biết cậu và anh ta đã xảy ra chuyện gì, nhưng trong thời gian ngắn hai người quen nhau như vậy mà có thể thấy được cậu thật sự là thích anh ta, bởi vì cậu đã nghĩ đến chuyện tương lai, lại lo lắng có một ngày chia tay phải làm sao...... Có thể là Vương Trạch Nguyên bắt cá hai tay gây cho bạn nhiều phiềm muộn nên cẩn trọng hơn trong mọi việc, nhưng đó cũng có thể là bởi vì cậu đã thực thích anh ấy, cậu sợ rằng trong tương lai phải chia tay, chính mình không chịu được.”
Tan tầm, Hạ Ngữ Hàm cùng hai người bạn tốt hẹn đi ăn, cô đem quà tặng mua trong
chuyến công tác vừa rồi tặng các bạn.
“Cám ơn cậu, Ngữ Hàm.” Hai người nhận lấy lễ vật, đồng thanh nói lời cảm ơn.
Hứa Nhu Ân chú ý tới biểu tình là lạ của Ngữ Hàm. “Ngữ Hàm, cậu có chuyện gì sao?”
“Ừ, gần đây đã xảy ra một việc.” Hạ Ngữ Hàm gật đầu, đem chuyện của cô kể cho hai bạn nghe vì cô muốn nghe ý kiến.
“Ngữ Hàm, cậu thật sướng nha nha, người ta ngay cả muốn có cơ hội từ chim sẻ biến thành phượng hoàng đều không tìm được, tổng giám đốc trực tiếp theo đổi cậu, đương nhiên là phải lập tức gật đầu đáp ứng a, còn có cái gì phải lo lắng.” Lí Tư Giai nói một cách khóai chí.
“Nhưng là......”
“Không có nhưng là, gật đầu đáp ứng là được. Lập tức trở thành con dâu nhà giàu, không, là phu nhân của tổng giám đốc, ha ha a, về sau phải nhớ thường mời chúng ta uống trà nha.”
Hạ Ngữ Hàm cười khổ cúi đầu, không biết nên nói như thế nào, Hứa Nhu Ân cùng lúc mở miệng.
“Tư Giai, đừng đùa nữa, cậu không phát hiện Ngữ Hàm thực buồn bã sao?” Cô nhìn về hướng bạn tốt, “Ngữ Hàm, cậu hẳn là không chán ghét Ngụy Thành Tuấn chứ?” Nếu bạn cô chán ghét anh ta, trực tiếp cự tuyệt không phải tốt lắm sao?
Các cô cùng Ngữ Hàm tình cảm như chị em, thực hiểu nhau quá rõ, sở dĩ cô không biết nên trả lời như thế nào, hẳn là có vấn đề khúc mắc, làm cho cô không thể làm quyết định.
“Đúng vậy, mình không chán ghét anh ấy.” Bởi vì anh đối xử với cô tốt lắm.
“Ngữ Hàm, cậu đã không chán ghét tổng giám đốc, mà anh ta lại theo đuổi cậu, tớ không rõ nguyên nhân mà cậu do dự là gì?” Lí Tư Giai hỏi.
“Tư Giai, không phải mỗi người đều giống cậu, thẳng tính cương trực, có đôi khi còn phải lo lắng nhiều vấn đề khác.” Hứa Nhu Ân cảm thấy cá tính của Tư Giai thực ngay thẳng, bất quá có đôi khi nên vẫn suy nghĩ nhiều một chút trước khi nói thì có lẽ sẽ tốt hơn.
“Tình yêu nói đến là đến, nói chấm dứt liền chấm dứt, theo ý của tớ ấy, nếu cậu cũng thích đối phương, đối phương cũng thích cậu, như vậy nên tận hưởng lạc thú trước mắt, không đúng, là đúng lúc nắm bắt hạnh phúc, bằng không chờ cậu vừa quay đầu lại, phát hiện người kia đã không còn ở phía sau cậu nữa, đến lúc đó hối hận cũng không còn kịp rồi.” Lý luận của Tư Giao và cá tính thật giống nhau, đều thẳng ruột ngựa cả.
“Ngữ Hàm, cậu có vấn đề gì phiền muộn à?” Hứa Nhu Ân nhìn ra được vẻ phiền não của Ngữ Hàm.
“Nói thực ra, tớ cũng không biết tổng giám đốc thích tớ vì cái gì? Các cậu hẳn là biết bạn gái trước của anh ấy là Phương Khải Nhi, tớ đã gặp cô Phương rất nhiều lần, bộ dạng vừa xinh đẹp lại rất cá tính, mặc kệ gia cảnh cùng nhan sắc đều thực xứng đôi với sếp á, hai người đứng chung một chỗ, mọi người đều nói bọn họ thật sự là kim đồng ngọc nữ.” Hạ Ngữ Hàm thở dài.
“Nhưng mà tớ thì, không có bề ngoài xuất sắc, cũng không có cái gì tài hoa, gia cảnh cũng thực bình thường, như vậy một người bình thường như tớ như thế nào lại xứng đôi với tổng giám đốc có gia thế hiển hách lại thật vĩ đại xuất sắc? Còn nữa, chúng ta cùng làm một chỗ, người khác nhìn thấy sẽ nghĩ như thế nào?”
“Ngữ Hàm, cậu làm chi tự tìm phiền não, để ý cái gì mà gia cảnh chênh lệch? Dù sao Ngụy Thành Tuấn anh ta cũng biết điều này, nhưng hay là muốn theo đuổi cậu không phải sao? Mình nghĩ anh ta chính là thích cậu vì là một hoa nhỏ lọai đáng yêu.” Lí Tư Giai ngữ khí không hề muốn nói bừa khinh suất đến bạn, cô chỉ cảm thấy bạn tốt suy nghĩ nhiều quá.
“Nhưng là đây là thực sự là một vấn đề.” Hạ Ngữ Hàm không thể không thèm nghĩ nữa.
“Cậu nha, đầu óc làm chi suy nghĩ như vậy cho đau đầu! Này, Nhu Ân, cậu cũng trò chuyện với Ngữ Hàm a, mình nghĩ ý nghĩ tỉnh táo nhất chính là cậu.”
“Tư Giai, cậu thật sự thực ầm ỹ.” Tư Giai khi nói âm lượng cũng rất cao.
“Tớ cũng vậy là bởi vì lo lắng Ngữ Hàm a.”
“Ngữ Hàm, có lẽ phải nói sự thật, cậu và Ngụy Thành Tuấn có chênh lệch rất lớn, nhưng tớ còn là đồng ý với nhận thức của Tư Giai mà khuyên cậu, nếu các cậu đã thích đối phương, vấn đề này kỳ thật cũng không quan trọng, dù sao hạnh phúc của hai người mới quan trọng nhất, người khác thấy thế nào thì có làm sao?”
“Ái da, khó mà được Nhu Ân cũng đồng ý với tớ.” Bất quá cách nói của Nhu Ân có vẻ uyển chuyển, nghe cũng tốt hơn.
“Ngữ Hàm, có nghe không, thân thế, bối cảnh, nhan sắc hay ngay cả thân phận, tất cả đều không trọng yếu, quan trọng là, cậu yêu hay không yêu anh ta, có nghĩ là sẽ cùng anh ở cùng một chỗ?”
“Cái này......” Hạ Ngữ Hàm suy nghĩ, “Tớ cũng không biết, hiện giờ tớ chỉ nghĩ rằng mình rất thích anh ấy.”
“Nếu như vậy, còn có vấn đề gì sao?”
“Tớ cũng hình dung trong lòng, loại cảm giác này, trừ bỏ gia thế thân phận, tớ thường suy nghĩ, tổng giám đốc thích tớ cái gì? Có thể hay không hiện tại anh ta thích, sau phát hiện tớ kỳ thật thực bình thường cũng thực không thú vị, sau đó rất nhanh sẽ lại bỏ rơi tớ?”
Có lẽ là mọi việc đến rất đột ngột, làm cho người ta có cảm giác đang nằm mộng, chỉ việc hiểu được Ngụy Thành Tuấn đối xử với cô tốt lắm, cũng là thiệt tình thích cô, nhưng là, cô nghĩ đến đến chuyện tương lai, sự sợ hãi lại nổi lên, có lẽ giống như Tư Giai nói, cô thật sự suy nghĩ nhiều quá.
“Hạ Ngữ Hàm, tớ hiện tại mới biết được cá tính của cậu thật lề mề, yêu liền yêu, không thương sẽ không yêu, chia tay tìm bạn trai mới không phải tốt hơn sao? Giống trước cậu cùng Vương Trạch Nguyên, quen nhau lâu như vậy mà không ở cùng nhau.” Nói tới đây, Lí Tư Giai phát hiện chính mình đã lỡ lời, “Quên đi, tớ không nên nói về cái thằng khốn nạn bắt cá hai tay kia, coi như tớ chưa nói gì hết.”
Hứa Nhu Ân nhìn bạn tốt.“Ngữ Hàm, chính cậu cũng không có phát hiện chuyện gì sao?”
“Chuyện gì?” Cô thật sự không hiểu bạn tốt muốn ám chỉ cái gì.
“Cậu đã muốn thực sự thích Ngụy Thành Tuấn.”
“Cái gì?”
“Tớ không biết cậu và anh ta đã xảy ra chuyện gì, nhưng trong thời gian ngắn hai người quen nhau như vậy mà có thể thấy được cậu thật sự là thích anh ta, bởi vì cậu đã nghĩ đến chuyện tương lai, lại lo lắng có một ngày chia tay phải làm sao...... Có thể là Vương Trạch Nguyên bắt cá hai tay gây cho bạn nhiều phiềm muộn nên cẩn trọng hơn trong mọi việc, nhưng đó cũng có thể là bởi vì cậu đã thực thích anh ấy, cậu sợ rằng trong tương lai phải chia tay, chính mình không chịu được.”
“Cám ơn cậu, Ngữ Hàm.” Hai người nhận lấy lễ vật, đồng thanh nói lời cảm ơn.
Hứa Nhu Ân chú ý tới biểu tình là lạ của Ngữ Hàm. “Ngữ Hàm, cậu có chuyện gì sao?”
“Ừ, gần đây đã xảy ra một việc.” Hạ Ngữ Hàm gật đầu, đem chuyện của cô kể cho hai bạn nghe vì cô muốn nghe ý kiến.
“Ngữ Hàm, cậu thật sướng nha nha, người ta ngay cả muốn có cơ hội từ chim sẻ biến thành phượng hoàng đều không tìm được, tổng giám đốc trực tiếp theo đổi cậu, đương nhiên là phải lập tức gật đầu đáp ứng a, còn có cái gì phải lo lắng.” Lí Tư Giai nói một cách khóai chí.
“Nhưng là......”
“Không có nhưng là, gật đầu đáp ứng là được. Lập tức trở thành con dâu nhà giàu, không, là phu nhân của tổng giám đốc, ha ha a, về sau phải nhớ thường mời chúng ta uống trà nha.”
Hạ Ngữ Hàm cười khổ cúi đầu, không biết nên nói như thế nào, Hứa Nhu Ân cùng lúc mở miệng.
“Tư Giai, đừng đùa nữa, cậu không phát hiện Ngữ Hàm thực buồn bã sao?” Cô nhìn về hướng bạn tốt, “Ngữ Hàm, cậu hẳn là không chán ghét Ngụy Thành Tuấn chứ?” Nếu bạn cô chán ghét anh ta, trực tiếp cự tuyệt không phải tốt lắm sao?
Các cô cùng Ngữ Hàm tình cảm như chị em, thực hiểu nhau quá rõ, sở dĩ cô không biết nên trả lời như thế nào, hẳn là có vấn đề khúc mắc, làm cho cô không thể làm quyết định.
“Đúng vậy, mình không chán ghét anh ấy.” Bởi vì anh đối xử với cô tốt lắm.
“Ngữ Hàm, cậu đã không chán ghét tổng giám đốc, mà anh ta lại theo đuổi cậu, tớ không rõ nguyên nhân mà cậu do dự là gì?” Lí Tư Giai hỏi.
“Tư Giai, không phải mỗi người đều giống cậu, thẳng tính cương trực, có đôi khi còn phải lo lắng nhiều vấn đề khác.” Hứa Nhu Ân cảm thấy cá tính của Tư Giai thực ngay thẳng, bất quá có đôi khi nên vẫn suy nghĩ nhiều một chút trước khi nói thì có lẽ sẽ tốt hơn.
“Tình yêu nói đến là đến, nói chấm dứt liền chấm dứt, theo ý của tớ ấy, nếu cậu cũng thích đối phương, đối phương cũng thích cậu, như vậy nên tận hưởng lạc thú trước mắt, không đúng, là đúng lúc nắm bắt hạnh phúc, bằng không chờ cậu vừa quay đầu lại, phát hiện người kia đã không còn ở phía sau cậu nữa, đến lúc đó hối hận cũng không còn kịp rồi.” Lý luận của Tư Giao và cá tính thật giống nhau, đều thẳng ruột ngựa cả.
“Ngữ Hàm, cậu có vấn đề gì phiền muộn à?” Hứa Nhu Ân nhìn ra được vẻ phiền não của Ngữ Hàm.
“Nói thực ra, tớ cũng không biết tổng giám đốc thích tớ vì cái gì? Các cậu hẳn là biết bạn gái trước của anh ấy là Phương Khải Nhi, tớ đã gặp cô Phương rất nhiều lần, bộ dạng vừa xinh đẹp lại rất cá tính, mặc kệ gia cảnh cùng nhan sắc đều thực xứng đôi với sếp á, hai người đứng chung một chỗ, mọi người đều nói bọn họ thật sự là kim đồng ngọc nữ.” Hạ Ngữ Hàm thở dài.
“Nhưng mà tớ thì, không có bề ngoài xuất sắc, cũng không có cái gì tài hoa, gia cảnh cũng thực bình thường, như vậy một người bình thường như tớ như thế nào lại xứng đôi với tổng giám đốc có gia thế hiển hách lại thật vĩ đại xuất sắc? Còn nữa, chúng ta cùng làm một chỗ, người khác nhìn thấy sẽ nghĩ như thế nào?”
“Ngữ Hàm, cậu làm chi tự tìm phiền não, để ý cái gì mà gia cảnh chênh lệch? Dù sao Ngụy Thành Tuấn anh ta cũng biết điều này, nhưng hay là muốn theo đuổi cậu không phải sao? Mình nghĩ anh ta chính là thích cậu vì là một hoa nhỏ lọai đáng yêu.” Lí Tư Giai ngữ khí không hề muốn nói bừa khinh suất đến bạn, cô chỉ cảm thấy bạn tốt suy nghĩ nhiều quá.
“Nhưng là đây là thực sự là một vấn đề.” Hạ Ngữ Hàm không thể không thèm nghĩ nữa.
“Cậu nha, đầu óc làm chi suy nghĩ như vậy cho đau đầu! Này, Nhu Ân, cậu cũng trò chuyện với Ngữ Hàm a, mình nghĩ ý nghĩ tỉnh táo nhất chính là cậu.”
“Tư Giai, cậu thật sự thực ầm ỹ.” Tư Giai khi nói âm lượng cũng rất cao.
“Tớ cũng vậy là bởi vì lo lắng Ngữ Hàm a.”
“Ngữ Hàm, có lẽ phải nói sự thật, cậu và Ngụy Thành Tuấn có chênh lệch rất lớn, nhưng tớ còn là đồng ý với nhận thức của Tư Giai mà khuyên cậu, nếu các cậu đã thích đối phương, vấn đề này kỳ thật cũng không quan trọng, dù sao hạnh phúc của hai người mới quan trọng nhất, người khác thấy thế nào thì có làm sao?”
“Ái da, khó mà được Nhu Ân cũng đồng ý với tớ.” Bất quá cách nói của Nhu Ân có vẻ uyển chuyển, nghe cũng tốt hơn.
“Ngữ Hàm, có nghe không, thân thế, bối cảnh, nhan sắc hay ngay cả thân phận, tất cả đều không trọng yếu, quan trọng là, cậu yêu hay không yêu anh ta, có nghĩ là sẽ cùng anh ở cùng một chỗ?”
“Cái này......” Hạ Ngữ Hàm suy nghĩ, “Tớ cũng không biết, hiện giờ tớ chỉ nghĩ rằng mình rất thích anh ấy.”
“Nếu như vậy, còn có vấn đề gì sao?”
“Tớ cũng hình dung trong lòng, loại cảm giác này, trừ bỏ gia thế thân phận, tớ thường suy nghĩ, tổng giám đốc thích tớ cái gì? Có thể hay không hiện tại anh ta thích, sau phát hiện tớ kỳ thật thực bình thường cũng thực không thú vị, sau đó rất nhanh sẽ lại bỏ rơi tớ?”
Có lẽ là mọi việc đến rất đột ngột, làm cho người ta có cảm giác đang nằm mộng, chỉ việc hiểu được Ngụy Thành Tuấn đối xử với cô tốt lắm, cũng là thiệt tình thích cô, nhưng là, cô nghĩ đến đến chuyện tương lai, sự sợ hãi lại nổi lên, có lẽ giống như Tư Giai nói, cô thật sự suy nghĩ nhiều quá.
“Hạ Ngữ Hàm, tớ hiện tại mới biết được cá tính của cậu thật lề mề, yêu liền yêu, không thương sẽ không yêu, chia tay tìm bạn trai mới không phải tốt hơn sao? Giống trước cậu cùng Vương Trạch Nguyên, quen nhau lâu như vậy mà không ở cùng nhau.” Nói tới đây, Lí Tư Giai phát hiện chính mình đã lỡ lời, “Quên đi, tớ không nên nói về cái thằng khốn nạn bắt cá hai tay kia, coi như tớ chưa nói gì hết.”
Hứa Nhu Ân nhìn bạn tốt.“Ngữ Hàm, chính cậu cũng không có phát hiện chuyện gì sao?”
“Chuyện gì?” Cô thật sự không hiểu bạn tốt muốn ám chỉ cái gì.
“Cậu đã muốn thực sự thích Ngụy Thành Tuấn.”
“Cái gì?”
“Tớ không biết cậu và anh ta đã xảy ra chuyện gì, nhưng trong thời gian ngắn hai người quen nhau như vậy mà có thể thấy được cậu thật sự là thích anh ta, bởi vì cậu đã nghĩ đến chuyện tương lai, lại lo lắng có một ngày chia tay phải làm sao...... Có thể là Vương Trạch Nguyên bắt cá hai tay gây cho bạn nhiều phiềm muộn nên cẩn trọng hơn trong mọi việc, nhưng đó cũng có thể là bởi vì cậu đã thực thích anh ấy, cậu sợ rằng trong tương lai phải chia tay, chính mình không chịu được.”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét