Thứ Năm, 12 tháng 7, 2012

Sư tử tổng tài 4.1


Ngồi ở trong quán mì hòanh thánh, Hạ Ngữ Hàm có thể hiểu được vì sao khách đến ăn vẫn nhìn chăm chăm vào tổng giám đốc.
Vì quán nhỏ nằm trong một căn hẻm nhỏ, khách hàng đều là cư dân ở gần đó, bởi vậy mọi người đều ăn mặc như ở nhà, có ông lão thậm chí chỉ cởi trần mặc quần đùi vào ăn, mọi người đang ngồi ăn cũng sẽ không cảm thấy kỳ lạ.
Nhưng sếp không giống với mọi người, một thân bận đồ âu phục, giống như một hòang tử giàu sang tao nhã ngồi ở quán cóc ăn mì, hình ảnh không chỉ làm người khác cảm thấy ngạc nhiên, thậm chí có thể nói kỳ cục, trách không được mọi người miệng tuy ăn nhưng ánh mắt cũng không ngừng ngắm anh.
Đối với ánh mắt nhìn lom lom của mọi người, cô cảm thấy không được tự nhiên, cũng sợ sếp bị người ta nhìn không quen, nhưng ngoài dự liệu của cô, anh cũng không nói cái, trên mặt cũng không có tỏ vẻ bực mình, làm cho cô thật sự kinh ngạc.
Rốt cuộc vì sao tổng giám đốc muốn cùng cô đến ăn mì hòanh thánh? Chẳng lẽ là bởi vì sếp chưa ăn tối?
Quán cóc nhỏ bán mì hòanh thánh này ở gần nhà cô, trước kia cô cũng đã từng mang bạn trai tới một lần, nhưng bởi vì anh không thích ăn mì, bởi vậy về sau không còn cùng cô đến đây nữa.
“Anh đẹp trai, mì hòanh thánh đây, tô này là mời anh.”
Bà bán hàng bưng hai chén lại, còn miễn phí đưa lên một tô, tiếp đãi khách quả thật có chút thiên vị, cô là khách quen, còn chưa bao giờ được ăn sáng miễn phí.
“Cám ơn.” Ngụy Thành Tuấn hướng về phía bà bán hàng năm mươi tuổi hơn nói lời cảm tạ.
“Không khách khí, anh đẹp trai, anh muốn thì thường thường đến ăn nha.” Bà bán hàng vui vẻ cười, nhìn chằm chằm vào anh đẹp trai, đến khi có khách kêu tính tiền, bà mới xoay người rời đi.
Hạ Ngữ Hàm cảm thấy sếp thật sự có mị lực thật to lớn, ngay cả bàn bán hàng cũng vì sếp mà biến thành một cô gái hồi xuân, vì sếp mà cười thật tươi.
Quay lại chuyện cũ, sếp thích ăn mì hoành thánh sao? Tuy rằng mọi thứ đều đã được dọn ra bàn, nhưng cô vẫn thấy lần này cô đem anh đến quán cóc này ăn mì hòanh thánh thật sai rồi, cô nghĩ rằng sẽ phải mời anh đi ăn ở một chỗ cao cấp hơn.
Sau đó, cô thấy anh múc một muỗng canh, uống một ngụm, như là đang thử vị canh, nhìn giống như một người đầu bếp có yêu cầu hương vị rất cao.
“Tổng giám đốc, anh cảm thấy như thế nào?” Tuy rằng mì hòanh thán không phải do cô nấu, nhưng cô cũng rất lo lắng, bởi vì chính cô mời sếp đi ăn, nên phải cho anh ăn đồ ngon nhất.
Ngụy Thành Tuấn biểu tình thâm trầm.“Canh cũng không tệ lắm, có điều hương vị hơi mặn một chút.”
Biết sếp không phiền lòng, Hạ Ngữ Hàm nhẹ nhàng thở ra,“Sếp a, anh thật sự rất lợi hại, thực ra có rất nhiều khách hàng giận bà bán vì hương vị rất mặn.”
“Biết rất mặn, vì sao còn thường tới nơi này ăn?”
“Bởi vì bà chủ quán nấu mì có hương vị rất giống mì của mẹ tôi làm, hai người ngay cả cá tính đều có điểm giống nhau, cho nên tôi thường tới nơi này ăn mì.” Cô đột nhiên nghĩ đến, nếu có lúc nào đó mẹ cô nhìn thấy tổng tài, sẽ không như bà bán giống nhau mà cười ngây ngô không ngừng đi? Nghĩ đến điều này, cô chợt mỉm cười.
“Cô đang cười gì?” Ngụy Thành Tuấn nhìn nàng.
“Không có, tôi chỉ là thấy mẹ tôi và bà có cá tính rất giống, thực thích đàn ông đẹp trai, nếu ngày nào đó mẹ nhìn thấy anh, hẳn là sẽ cũng giống như bà, nhìn thần tượng mà cười ngây ngô. Ba tôi từng hay nói giỡn, ba rất oán giận, nói mẹ chỉ thích nhìn những anh chàng đẹp trai trẻ tuổi trên tivi chứ không thèm nhìn ba, ha ha.” Nói tới ba mẹ, Hạ Ngữ Hàm cười đến thực vui vẻ.
Ngụy Thành Tuấn nhìn người kia nhân nhắc tới người nhà mà cười rạng rỡ, làm khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên ngọt ngào, đôi môi không khỏi hơi cong lên.
Cô cười xong, mới giựt mình thấy chính mình như đã quá nhiều lời về chuyện trong nhà, có lẽ sếp cảm thấy nhàm chán, cũng không thích nghe.“Thật xin lỗi sếp, tôi không nên kể chuyện nhà của tôi.”
“Không gì, tôi cảm thấy rất thú vị.” Anh có thể cảm giác ấm áp từ một gia đình hạnh phúc, cũng bởi vậy mà cá tính của cô thực đơn thuần.“Hơn nữa nhờ vậy mà cô cuối cùng cũng khôi phục tinh thần.”
Ơ? Hạ Ngữ Hàm sửng sốt. Chẳng lẽ tổng giám đốc là vì thấy tâm tình cô không tốt, bởi vậy buổi chiều hôm qua mới có thể mua bánh ngọt cho cô, hôm nay còn nói muốn mời cô ăn cơm, còn cho cô lựa chọn chỗ ăn, làm cho cô cảm thấy không còn áp lực?
Nhìn anh đang cúi đầu ăn mì, mà thân phận không tương xứng với quán cóc, vẻ mặt tự tại, uống khẩu phần canh, mày nhíu một chút, nhìn ra được anh thực không hài lòng vị mặn, làm cho cô vừa muốn cười lại vừa cảm động.
Kỳ thật lần trước sếp đem cô say rượu về nhà, hai người có tiếp xúc riêng một chút làm cô hiểu rằng tuy bề ngoài nghiêm túc, thật ra anh rất dịu dàng, anh không chỉ có tự mình nấu cơm trưa cho cô ăn. Thái độ còn xem chuyện đó là chuyện bình thường, làm cho cô cảm thấy tự nhiên.
Mà hiện tại, anh đi ăn cùng cô, tuy rằng không nói một câu an ủi nào, biểu tình cũng thật bình thường, nhưng anh làm những chuyện như vậy, lại làm cho người ta cảm thấy thật ấm lòng.
Rốt cuộc là ai nói anh không ôn nhu, không săn sóc đâu? Anh rõ ràng chính là người đàn ông tốt nhất! Hạ Ngữ Hàm hiểu ra, cười nhẹ.
“Tổng tài, cám ơn anh.” Cô chỉ là một thư ký quèn mà thôi, đối với anh như thế lo lắng và động viên, cô thực cảm động.
“Hạ thư ký, hy vọng cô có thể vui vẻ trở lại, cô là nhân viên tốt nhất của tôi.”
“Tôi biết, tôi sẽ chuyên tâm công tác, tổng tài anh không cần lo lắng.” Hạ Ngữ Hàm cười, có người như vậy vì mình mà cổ vũ, nếu cô suốt ngày ra mặt khổ sở, như vậy thật sự không phải.
Ngụy Thành Tuấn thấy cặp mắt kia lại lần một nữa sáng lên, tươi cười cũng tự nhiên hơn. Tuy rằng so với hồi xưa còn kém một chút, nhưng tinh thần rõ ràng phấn chấn không ít…… Anh thân mật sờ sờ đầu cô.
Hạ Ngữ Hàm đầu tiên là sửng sốt, chợt nghĩ ra là một kiểu động viên khác của anh, mỉm cười ngọt ngào.
Tình cảm bạn bè đang bình thường rất nhanh biến chuyển thành bạn tốt.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét