“Sao cô ấy lại uống say vậy?”
Hứa Nhu Ân nhìn chàng trai cao lớn đang đứng trước bàn bọn họ, dù đang dưới ánh
đèn vàng ảm đạm của quán bar, chàng trai này vẫn rất chói mắt, trên người tỏa
ra khí chất tôn quý và uy nghiêm vốn có, làm cho người ta khó có thể làm ngơ
được, mà ngữ khí chất vấn của anh ta cũng làm cho người ta cảm thấy có một áp
lực vô hình.
Lúc nãy bạn trai Tư Giai vừa mới đến, vác Tư Giai đang say rượu về, giúp cô
giảm bớt đi không ít phiền phức, ngày mai chắc là Tư Giai sẽ gọi điện mắng mỏ
cô là không có nghĩa khí, nhưng ai bảo Tư Giai và Ngữ Hàm đều uống say, bản
thân cô cũng không còn cách nào khác.
Vậy người đang đứng trước mặt này lại là ai? Nhìn mặt hơi quen quen, anh ta
biết Ngữ Hàm sao?
Nhưng mà cô chưa bao giờ nghe Ngữ Hàm nói cô ấy quen biết một người vừa uy
nghiêm vừa vô cùng quyến rũ như vậy, ngoài sếp Ngụy Thành Tuấn…… Không phải
chứ, xui dữ vậy sao? Thảo nào mà cô có cảm giác là gặp anh ta ở đâu rồi, đỉnh
đỉnh đại danh tổng giám đốc Ngụy vốn là con cưng của giới truyền thông, lại
thường xuyên xuất hiện trên các mặt báo, tạp chí.
Vốn đang cúi mặt xuống, đầu Hạ Ngữ Hàm đang lắc qua lắc lại, mang máng nghe
thấy giọng nói của tổng giám đốc, cô ngẩng mặt lên xem, lại đúng là tổng giám
đốc, bàn tay nhỏ bé vẫy vẫy, cười ngây ngô, dáng vẻ hết bảy phần là đang say.
“Hi, tổng giám đốc, tình cờ vậy, anh cũng đến đây uống rượu sao?” Nói xong, đầu
choáng váng không chịu nổi, cô ngã xuống bàn.
Không ngờ đúng là tổng giám đốc của Ngữ Hàm! Vẻ mặt Hứa Nhu Ân vẫn bình tĩnh,
không để lộ ra sự lo lắng. Cô từng nghe Ngữ Hàm nói về tổng giám đốc của cô ấy,
anh ta là người có yêu cầu nghiêm khắc, trong giới kinh doanh còn có biệt hiệu
là “sư tử tổng tài”.
“Tổng giám đốc Ngụy, xin anh đừng giận, bình thường Ngữ Hàm rất ít khi uống
rượu, chỉ vì hôm nay xảy ra chút chuyện, tâm trạng cô ấy không tốt, cho nên mới
uống rượu say.”
“Đã xảy ra chuyện gì với cô ấy? Hôm nay trước khi tan sở tôi thấy cô ấy vẫn
bình thường mà.” Ngụy Thành Tuấn nhìn về phía khuôn mặt đang nằm ườn trên bàn,
hai má hồng hào, ánh mắt mê man, rõ ràng là cô ấy uống say rồi, rốt cuộc đã xảy
ra chuyện gì?
“Chuyện này……” Hứa Nhu Ân sững người. Xem ra để giữ lại chén cơm của cô bạn
thân, cô chỉ có thể thành thật nói rõ nguyên nhân. “Bởi vì bạn trai Ngữ Hàm bắt
cá hai tay bị cô ấy bắt gặp…… Đây là lần đầu tiên cô ấy uống rượu say.” Những
lúc họ họp mặt, Ngữ Hàm cũng chưa từng uống rượu.
Lúc này Hạ Ngữ Hàm vốn đang gục mặt xuống lại ngẩng đầu lên, hai má hồng hồng,
mắt say lờ đờ nhìn xung quanh, mặt lộ vẻ hoang mang. “Tư Giai đâu? Không phải
đã hẹn là cùng nhau đi tìm người yêu mới tốt hơn sao?”
Thấy sắc mặt Ngụy Thành Tuấn thâm trầm thêm vài phần, Hứa Nhu Ân cười lúng
túng. “Anh cũng biết thường ngày Ngữ Hàm rất đoan trang rất đúng mực, không thể
nào ăn nói như vậy, anh thấy đấy, cô ấy thực sự say rồi”
Ngụy Thành Tuấn mím môi, không nói lời nào xoay người rời đi.
Thấy anh rời đi, Hứa Nhu Ân lén thở phào, không khỏi lo lắng anh ta có giận hay
không đây. Chén cơm của Ngữ Hàm không biết có bị gì không đây? Tóm lại vẫn là đi
về trước thì tốt hơn.
Cô lắc lắc cô bạn thân. “Ngữ Hàm, cậu tự đi được không? Chúng ta đi về thôi.”
“Đi về? Được rồi.” Hạ Ngữ Hàm nói xong lại ngồi bất động tại chỗ, miệng còn mơ
hồ nói lẩm bẩm, “Tớ buồn ngủ……”
Thấy Ngữ Hàm ngay cả mí mắt cũng nhắm hết lại, Hứa Nhu Ân tiếp tục kêu, “Đứng
lên nhanh đi, đừng ngủ bây giờ, chúng ta về nhà rồi ngủ , Ngữ Hàm?” Chết tiệt,
không phải là ngủ rồi đấy chứ?
“Để tôi đưa cô ấy về.” Không biết từ khi nào Ngụy Thành Tuấn lại xuất hiện.
“Sao cơ?” Anh ta quay lại Như Ân đã ngạc nhiên lắm rồi, còn nói muốn đưa Ngữ
Hàm về, chẳng lẽ khi nãy anh ta quay đi là để dặn dò bạn anh ta một tiếng sao?
Ngụy Thành Tuấn đi đến bên cạnh Hạ Ngữ Hàm.“Thư ký Hạ, đứng lên đi, tôi đưa cô
về.”
“Uhm……” Ngữ Hàm đang ngồi trên ghế bị anh kéo đứng lên, hé mi mắt nặng trĩu
nhìn người đàn ông trước mặt.
“Tổng giám đốc? Tại sao anh lại ở đây, Tư Giai và Nhu Ân đâu?”
Thấy người cô không ngừng lảo đảo, Ngụy Thành Tuấn nghiêm mặt.“Thư ký Hạ, cô
đứng vững lại đi.”
“Vâng, thưa sếp.” Hạ Ngữ Hàm trả lời một cách rất tự nhiên, nhưng cô cảm thấy
trước mắt trời đất quay cuồng, cả người không đứng nổi ngã về phía trước, sau
đó có người ôm lấy cô, cô ngã vào trong vòng tay rộng lớn đó, cảm thấy vô cùng
thoải mái, nhắm mắt lại một cách tự nhiên.
Hứa Nhu Ân đứng bên cạnh nhìn, trong lòng kinh hãi lo sợ, sợ cô bạn thân lại
mang phiền phức đến cho sếp, bởi vậy liền vội vàng nói, “Tổng giám đốc Ngụy,
hay là anh giúp tôi đỡ cô ấy lên tắc xi, tôi đưa cô ấy về là được rồi.”
“Không cần đâu, để tôi đưa cô ấy về.”
Lúc này Hạ Ngữ Hàm đang dựa vào lòng Ngụy Thành Tuấn lại đột nhiên cười ha ha.
“Tư Giai, tớ nói cho cậu biết, tớ tìm được người mới tốt hơn rồi nè, mùi hương
của anh ấy thật là thơm.”
Hứa Nhu Ân nhìn cô bạn thân đang ôm chặt Ngụy Thành Tuấn, trên trán không khỏi
toát ra mồ hôi lạnh. Bây giờ thì biết rồi, Ngữ Hàm sau khi uống rượu thì biến
thành tiểu sắc ma, nhưng mà cô ấy ăn lại là đậu hủ của sếp, công việc còn giữ
được không đây?
Cô lo lắng lén nhìn Ngụy Thành Tuấn, không ngờ lại phát hiện anh ta không hề
tức giận.
Có điều cho dù anh ta là tổng giám đốc của Ngữ Hàm, nhưng mà nói như thế nào đi
nữa cũng vẫn là đàn ông, Ngữ Hàm bây giờ lại đang say, ai biết sẽ phát sinh
chuyện gì? Cô nghĩ đi nghĩ lại vẫn cảm thấy lo lắng.
“Tổng giám đốc Ngụy, Ngữ Hàm say rồi, sợ làm phiền đến anh, tôi nghĩ hay là để
tôi chăm sóc cô ấy thì tiện hơn”
Ngụy Thành Tuấn sắc mặt nghiêm túc, ngữ khí cứng rắn thẳng thắn nói, “Nếu cô lo
lắng là tôi sẽ đối xử với cô ấy thế nào, thì cô cứ yên tâm đi, bởi vì cô ấy là
thư ký quan trọng nhất của tôi, tôi sẽ không làm tổn thương cô ấy, cũng sẽ
không để cô ấy chịu bất cứ tổn thương nào.”
Người đàn ông này khí thế uy nghiêm khiến người khác chấn động, hơn nữa câu nói
“Cô ấy là thư ký quan trọng nhất của tôi”, nghe có vẻ như là đang hứa sẽ bảo vệ
Ngữ Hàm thật tốt, ngữ khí khiến người khác phải tin tưởng đó làm cho cô lập tức
cảm thấy bản thân mình không cần phải lo lắng, bởi vì anh ta tuyệt đối sẽ không
tổn thương Ngữ Hàm.
Ngụy Thành Tuấn một tay ôm Hạ Ngữ Hàm trong lòng, một tay cầm lấy túi của cô,
đi về phía cửa.
Hứa Nhu Ân phải mất vài phút sau mới lấy lại tinh thần. Có thể xem như cô vừa
trải nghiệm được khí phách của “sư tử tổng tài”!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét